Về đến phòng, tâm trạng căng thẳng trong lòng Giản Sanh vẫn chưa hoàn toàn dịu xuống.
Rõ ràng chỉ là chiếc huy chương bị Phó Yên Hồng nhìn thấy thôi.
Giản Sanh ngồi bên mép giường, tóc đuôi ngựa vắt qua vai trái, tay cầm chiếc huy chương, khẽ xoay nhẹ giữa các ngón tay.
Lúc ở cổng khu chung cư, cô vốn định tháo huy chương ra trả lại cho Hứa Châu Thiên, nhưng cậu không cho cơ hội, quay người rời đi ngay.
Giản Sanh đến bàn học, kéo ngăn kéo bên trái ra, tạm thời cất chiếc huy chương vào trong.
Giữa trưa Hứa Châu Thiên không về nhà, xách túi dâu tằm bắt xe quay lại trường Tam Trung.
Vào cổng Bắc, cậu đi về phía khu ký túc xá, ngang qua sân bóng rổ quen thuộc.
Một nhóm nam sinh vừa chơi bóng xong mồ hôi nhễ nhại, đang chuẩn bị giải tán thì bất ngờ thấy Hứa Châu Thiên xuất hiện với túi dâu tằm.
Nguyên Bào mắt sáng rỡ, nhảy tới trước mặt cậu: “Anh Thiên, cậu nên đổi tên thành thiên sứ đi, mua cho tụi này cả túi dâu to thế này.”
Mấy nam sinh khác cũng ùa tới.
“Nhanh lên nhanh lên, sắp khát chết rồi.” Trương Kiếm cũng như Nguyên Bào vội vã đưa tay định lấy vài quả ăn.
Hứa Châu Thiên nhíu mày vẻ mặt đầy ghét bỏ, né tránh tay hai người: “Tránh ra, không phải mua cho mấy người.”
Cả nhóm ngớ người.
Nguyên Bào cười: “Cho dù là cậu mua ăn một mình, cũng phải chia cho anh em vài quả chứ?”
Hứa Châu Thiên lười biếng nói một câu không được rồi xách túi dâu tằm lạnh lùng đi qua cả đám.
Nguyên Bào nhìn theo bóng lưng cậu một lúc: “Trời má ơi, anh Thiên từ khi nào keo kiệt thế hả?”
“Đúng rồi đấy, đây còn là Hứa gia mà tôi quen sao?”
Trương Kiếm đập bóng xuống đất hai cái, nhìn theo bóng lưng Hứa Châu Thiên rồi nói: “Biết đâu túi dâu đó là Giản nữ thần mua cho cậu ta, nhìn cậu ta kìa, một túi trái cây mà nâng như báu vật.”
“Mẹ ơi, nghe cậu nói xong, ngoài lý do đó thì chẳng còn lý do nào hợp lý hơn.”
...
Thứ bảy, Giản Sanh cùng gia đình cậu mợ đến một nhà hàng dùng bữa, mừng sinh nhật Phó Yên Hồng.
Thật ra sinh nhật của Phó Yên Hồng là hôm trước, nhưng thứ sáu Lý Kiệt còn đang công tác xa không kịp về. Vừa hay hôm sau là thứ bảy, thời gian thoải mái hơn, Lý Kiệt cũng về nhà từ sáng, nên cả nhà dời sinh nhật sang hôm nay để tổ chức.
“Mẹ, chúc mừng mẹ lại già thêm một tuổi.” Lý Văn Dương vừa uống sữa đậu nành lạnh vừa nói.
“Cái miệng con không nói được lời nào dễ nghe hơn hả?” Phó Yên Hồng đấm cậu một cái.
Lý Văn Dương quen rồi, da cũng dày, từ túi quần móc ra một sợi dây chuyền: “Đây này, hoàng hậu nương nương, con mua cho mẹ đó.”
Dù hôm qua miệng nói mấy cái huy chương là quà sinh nhật, nhưng cậu vẫn thấy thiếu gì đó. Chiều hôm qua từ trường về, Lý Văn Dương đã rủ Giản Sanh đi cùng để mua cho Phó Yên Hồng một chiếc vòng tay.
Mua ở một tiệm phụ kiện bình dân, giá không đắt, nhưng vòng tay là do Giản Sanh chọn theo gu thẩm mỹ con gái, nhìn khá đẹp.
Phó Yên Hồng mũi hơi cay, cảm thấy mình cũng thật dễ xúc động, đưa tay ra: “Đeo cho mẹ đi.”
“Mẹ không thấy xấu sao?”
“Dù có xấu thì cũng là con trai mẹ chọn, mẹ cũng phải đeo.” Phó Yên Hồng nói.
“Sai rồi mẹ, là chị con chọn giúp con đó.” Lý Văn Dương nói.
“Vậy thì cái dây chuyền này không xấu, rất đẹp.” Phó Yên Hồng đổi giọng.
Sau đó Lý Kiệt cũng lấy ra món quà ông chuẩn bị cho Phó Yên Hồng, cả nhà vừa ăn vừa cười nói vui vẻ.
Giản Sanh tuy không nói nhiều nhưng ở bên gia đình cậu mợ rất thoải mái. Nói ra thì cô đã sống cùng nhà với gia đình Lý Kiệt mấy năm rồi.
Từ năm lớp 5 tiểu học...
Ánh đèn trong phòng ăn sáng rực, trên bàn đầy ắp món ngon, Giản Sanh trong không khí ấm áp ấy, ngẩn người nhìn đĩa thịt kho tàu.