Xe đến gần khu chung cư nơi Giản Sanh sống, thời gian còn sớm hơn cô dự đoán, mới 11 giờ rưỡi.
Đi dần đến cổng, Giản Sanh quay người lại: “Được rồi, không cần tiễn nữa đâu.”
Chàng trai phía sau trong tay đang xách một túi dâu tằm.
Lúc hai người xuống xe, Hứa Châu Thiên nhất quyết xuống cùng, nói sẽ tiễn cô đến tận cổng nhà.
Hứa Châu Thiên hỏi: “Hôm nay vui không?”
Giọng nói hơi trầm, mang theo chút khàn đặc.
Giản Sanh khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu đã đi cùng tớ.”
Hứa Châu Thiên nhếch môi không nói gì, từ túi quần lấy ra một vật, giơ tay đeo lên cổ Giản Sanh.
Giản Sanh ngẩn người, cúi đầu nhìn thấy là một chiếc huy chương Vàng. Là huy chương cậu giành được khi chạy 1500 mét và về nhất.
“Cậu làm gì vậy?” Giản Sanh hỏi.
“Tặng cho cậu đó.”
“Nhưng đây là huy chương của cậu mà.” Giản Sanh cầm lấy.
Hứa Châu Thiên tiến lại gần, hơi thở phả đến: “Ừ, là huy chương.”
“Thứ gì tớ cũng sẵn nguyện ý cho cậu.”
“Cái này cũng vậy.”
...
“Sanh Sanh, hôm nay về sớm thế? Lý Văn Dương không đi cùng con về hả?”
Nghe thấy tiếng mở cửa, Phó Yên Hồng mặc tạp dề từ bếp bước ra hỏi.
Giản Sanh đáp: “Mợ, là con đi về trước ạ.”
Cô cũng không giải thích gì thêm.
“Ôi, con mua dâu tằm hả?” Phó Yên Hồng thấy túi đồ trong tay Giản Sanh.
Giản Sanh trả lời rồi đi đến bàn ăn đặt cặp xuống, sau đó mang túi dâu vào bếp: “Mợ, dâu ngọt lắm.”
Cô đổ hết dâu vào một cái rổ định rửa sạch. Phó Yên Hồng bước tới giành lấy rổ: “Để mợ rửa, phải ngâm muối một chút. Dâu này nhìn trông thèm quá, quả to lại đen bóng, con mua ở tiệm trái cây nào thế?”
Giản Sanh đứng bên cạnh nghĩ một lúc rồi vẫn nói thật: “Mợ ơi, dâu này là con tự đi hái.”
“Hôm nay trường có đại hội thể thao, con không ở trường đợi mọi người nên muốn đi hái trái cây một lúc.”
Phó Yên Hồng hỏi: “Con đi một mình à?”
“Không, còn có bạn học nữa.” Giản Sanh đáp.
Phó Yên Hồng nhìn cô thêm một lần, đổ muối vào thau nước: “Được mà, dù sao con cũng không thi đấu, ra ngoài thư giãn chút cũng tốt. Nếu con không đi hái, mợ còn chưa có phúc được ăn dâu tằm ngon thế này đâu.”
Bà lấy một quả rửa qua rồi cho vào miệng.
“Nhưng lần sau đi đâu cũng phải chú ý an toàn nhé, những bạn đi cùng có bao nhiêu người?” Phó Yên Hồng hỏi.
Giản Sanh không trả lời ngay, cuối cùng vẫn không nói dối để tăng số lượng: “Hai người ạ.”
“Chỉ có hai người thôi á.”
Giản Sanh: “Vầng”.
“Hái ở đâu thế?” Phó Yên Hồng hỏi.
Giản Sanh đáp: “Thị trấn nhỏ ở Đồng Âm.”
Phó Yên Hồng ăn thêm một quả: “Ngon thật đấy, ngọt lắm. Lần sau cả nhà mình cùng đi hái nhé.”
Giản Sanh khẽ “vầng” một tiếng.
“Mợ ơi, chờ con chút.” Cô nói rồi quay về phòng ngủ.
Không lâu sau, cô mang ra một hộp quà màu hồng đã được gói sẵn.
“Cái gì đây vậy?” Phó Yên Hồng hỏi.
Giản Sanh: “Mợ, sinh nhật vui vẻ.”
Phó Yên Hồng hơi sửng sốt, rồi mỉm cười nhận lấy hộp quà màu hồng: “Cảm ơn con nhé Sanh Sanh, năm nào cũng nhớ sinh nhật của mợ.”
Giản Sanh nói: “Con nên làm mà.”
“Mợ mở ra xem bây giờ được không?” Phó Yên Hồng hỏi.
Giản Sanh gật đầu.
Phó Yên Hồng vui vẻ ôm hộp ra bàn ăn, tháo dây ruy băng buộc hình nơ.
Hộp mở ra, bên trong là một chiếc bình hoa bằng sứ. Nhỏ thôi, cỡ lòng bàn tay nhưng dáng vẻ tinh xảo, rất đẹp.
Giản Sanh nói: “Mợ ơi, cái này là cuối tuần trước con tự tô màu ở xưởng gốm, có thể hơi lem một chút.”
“Đẹp lắm, mợ rất thích.” Phó Yên Hồng cười, ngắm nghía chiếc bình hoa nhỏ, rồi không nhịn được nhắc đến Lý Văn Dương: “Mợ nói rồi mà, con gái vẫn là chu đáo nhất. Cái thằng Lý Văn Dương chắc quên hôm nay là sinh nhật mợ rồi, con xem, giờ còn chưa thấy về.”
“Ai không về cơ?” Vừa dứt lời Lý Văn Dương mở cửa bước vào.
“Là con đó.” Phó Yên Hồng nói: “Sao mồ hôi nhiều thế này?”
“Thi đấu mà mẹ.” Lý Văn Dương đeo túi một bên vai đi vào liếc thấy gì đó: “Ai chà, bình hoa ở đâu ra đây?”
“Con đoán xem.” Phó Yên Hồng nói.
Lý Văn Dương đưa tay định cầm lên xem, bị Phó Yên Hồng gạt tay: “Về chưa rửa tay mà đã định dùng cái tay bẩn đó sờ vào bình hoa.”
“Biết cái bình này có ý nghĩa gì không, là Sanh Sanh tặng mẹ nhân sinh nhật đó.”
Lý Văn Dương quay đầu: “Gì cơ, mẹ, hôm nay là sinh nhật mẹ cơ á?”
Phó Yên Hồng lập tức đập nhẹ vào lưng cậu: “Biết ngay mà, lần nào con cũng quên sinh nhật mẹ!”
Giản Sanh hơi hoang mang, vì cô đã nhắc riêng Lý Văn Dương rồi, cậu lẽ ra không thể quên sinh nhật của Phó Yên Hồng.
“Ai da, đừng đánh nữa mẹ, con đùa thôi mà, mẹ lại tưởng thật.” Lý Văn Dương nói, đặt túi xuống ghế, lôi ra một nắm huy chương: “Con cũng có quà sinh nhật cho mẹ đây.”
Cậu đặt hết mấy chiếc huy chương vào tay Phó Yên Hồng: “Mẹ, tất cả đều tặng mẹ, sinh nhật vui vẻ nhé mẹ!”
“Chưa hết đâu, chiều còn hai cái nữa, mẹ chờ nhé, lấy được con cũng tặng mẹ luôn.” Lý Văn Dương nói.
“Sao nhiều thế…” Phó Yên Hồng cúi đầu nhìn đống huy chương, tâm trạng bỗng trở nên phấn chấn.
Trước đó bà cũng không trách móc Lý Văn Dương nhiều, chỉ là quen miệng đánh mắng cậu. Giờ nhìn thấy từng ấy huy chương, trong lòng lại dâng lên cảm giác tự hào.
“Chứ sao nữa.” Lý Văn Dương nói.
“Được rồi, món quà này mẹ cũng rất thích.” Phó Yên Hồng vỗ mạnh một cái lên người cậu.
“Không phải mẹ, đã thích rồi thì sao còn đánh con mạnh thế.” Lý Văn Dương vừa nói vừa đưa tay gỡ túi, chuẩn bị về phòng thay đồ. Người cậu đầy mùi mồ hôi, cái ghế cậu đặt túi xuống lại đúng là chỗ Giản Sanh để túi trước đó. Động tác hơi mạnh tay, vô tình làm rơi túi của Giản Sanh xuống đất.
Khi túi rơi xuống, một chiếc huy chương màu vàng từ túi bên hông của chiếc cặp trắng lăn ra.
Lý Văn Dương cúi xuống nhặt lên: “Ơ chị, chị nhảy xa chỉ được hạng bảy mà, sao lại có huy chương?”
Vừa hỏi xong, chiếc huy chương trong tay đã bị một bàn tay trắng trẻo vội vàng giật lấy. Cậu ngẩng đầu lên.
Giản Sanh không nhìn cậu, cúi xuống nhặt túi: “Không phải của chị, là của bạn chị nhờ giữ hộ.”
“Bạn nào thế?” Lý Văn Dương hỏi: “Cái bạn Lam Lôi Lôi đấy hả?”
“Em không biết đâu.” Nói xong câu đó, Giản Sanh quay sang nói với Phó Yên Hồng: “Mợ ơi, con về phòng trước nhé.”
Rồi ôm túi rời đi.
Trong đầu Lý Văn Dương bắt đầu nảy ra vài suy đoán.
Phản ứng vừa rồi của Giản Sanh hơi bất thường, cô vốn rất ít khi như vậy. Phó Yên Hồng dù sao cũng là người lớn, từng trải qua tuổi này, liên hệ chuyện Giản Sanh nói không ở trường xem đại hội thể thao mà đi hái dâu với bạn học, bà kéo tay Lý Văn Dương: “Này, mẹ hỏi con, cái huy chương đó có phải của bạn nam không?”
Lý Văn Dương dừng lại, quay đầu.
Cười khẩy một tiếng: “Mẹ, trí tưởng tượng của mẹ phong phú thật.”
“Không phải đâu mẹ ơi, con nhớ ra rồi, chắc là của cái bạn nữ trong lớp thân với chị ý.”