Sóng Nhiệt

Chương 81: Khá đặc biệt, tớ thích

Trước Sau

break

  “Hứa Châu Thiên, đợi chút.” Giản Sanh bỗng gọi.

“Có chuyện gì vậy?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“Chỗ đó hình như có giun đất, cậu đừng giẫm lên.” Giản Sanh nói.

Sắc mặt Hứa Châu Thiên lập tức thay đổi: “Ở đâu thế?”

Dù giọng nghe vẫn bình tĩnh, không có gợn sóng.

“Ngay bên chân cậu.”

Hứa Châu Thiên cúi đầu nhìn xuống, rồi lặng lẽ tránh ra, vòng sang phía bên kia của Giản Sanh.

Giản Sanh nhìn cậu: “Hứa Châu Thiên, cậu không phải sợ giun đất đấy chứ?”

“Không có.”

“Không phải sợ, chỉ là thấy nó hơi ghê thôi.”

“Cậu không thấy ghê sao?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh lắc đầu, cô bước tới ngồi xuống đất, tháo găng tay ra rồi nhặt con giun lên.

Hứa Châu Thiên: “…”

“Tớ từng nuôi giun đất nên không thấy nó ghê gì cả.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên cũng không biết nói gì, chỉ là nhìn cô thêm vài lần.

Cô ngồi xổm dưới đất, lưng mảnh, cổ thon, nhưng bàn tay trắng trẻo lại đang cầm con giun đất kia.

“À… cũng khá thú vị.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh không nhìn lâu, đặt con giun trở lại đất. Con giun từ từ bò vào lòng đất.

“Tớ tưởng cậu sẽ nói tớ khác người.” Giản Sanh nói.

“Có gì đâu, còn có người nuôi rắn nữa mà, thật sự rất thú vị.” Hứa Châu Thiên chỉnh lại chiếc mũ trên đầu cô, vẻ mặt trở lại dáng vẻ lười biếng quen thuộc, giọng nói kéo dài: “Khá đặc biệt, tớ thích.”

Một tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột, là điện thoại trong túi của Hứa Châu Thiên.

Cậu mất một lúc mới lấy ra, là cuộc gọi từ Triệu Thần Vũ.

“Cậu đi đâu rồi?” Triệu Thần Vũ hỏi.

“Ra ngoài hái trái cây.” Hứa Châu Thiên nói.

Đầu bên kia Triệu Thần Vũ như hiện lên dấu chấm hỏi: “Hái trái gì cơ?”

“Cái này cậu không cần biết.”

Trong lúc hai người nói chuyện điện thoại, Giản Sanh đã quay lại chỗ cũ tiếp tục hái quả trên cây.

“Nguyên Bảo không còn trận đấu nữa, ra chơi bóng đi.” Triệu Thần Vũ nói.

“Không rảnh, các cậu chơi đi.” Nói xong, Hứa Châu Thiên cúp máy.

...

Thời gian trôi chậm rãi, sau hơn một tiếng hái quả, hai giỏ trong tay Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đều đầy ắp. Hái nhiều quá cũng không ăn hết, cả hai không lấy thêm giỏ mới, cùng nhau xách đi tìm chủ vườn để thanh toán.

Khi rời khỏi vườn gần 11 giờ, trong tay Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đều có thêm một túi dâu tằm đen.

“Còn muốn đi đâu chơi nữa không?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh đáp: “Tớ phải về nhà rồi.”

Biết cô là kiểu ngoan ngoãn, khả năng cao là không bỏ về nhà buổi trưa, Hứa Châu Thiên cũng không ép, giơ tay gọi xe.

Giờ này xe buýt dễ bị kẹt, Giản Sanh sợ về muộn nên không nói đi xe bus, mà lên xe cùng Hứa Châu Thiên.

Tài xế nhìn hai người qua gương chiếu hậu dò hỏi: “Hôm nay trường các cháu đi dã ngoại hả? Hái được hai túi dâu to thế.”

Giản Sanh nói: “Không phải.”

Tài xế lại nhìn hai người, chắc thấy cả hai đều xinh đẹp, lại là một nam một nữ, trông như đôi bạn trẻ trốn ra ngoài hẹn hò, bèn hỏi tiếp: “Vậy là tự đi chơi đúng không?”

Giản Sanh mím môi.

Hứa Châu Thiên thì mặt không đổi sắc, trả lời thoải mái: “Vầng.”

Tài xế nghĩ một lúc, định nói gì đó rồi lại thôi, nhận ra giọng điệu của Hứa Châu Thiên có chút bực bội, nên giữ im lặng, tiếp tục lái xe.

Giản Sanh lấy điện thoại ra.

Mở khóa màn hình, giao diện vẫn dừng ở đoạn trò chuyện QQ với Lý Văn Dương.

Lý Văn Dương hỏi sao không thấy cô cổ vũ nữa. Cô nói mình hơi mệt, chiều sẽ đến xem trận đấu của cậu.

Vừa định thoát khỏi giao diện đó, điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.

Là một số lạ gửi đến.

[Sanh Sanh, là ba đây. Trưa nay có thể ăn một bữa với ba không? Hôm nay thấy con ở trường, ba rất vui vẻ.]

Sắc mặt Giản Sanh trầm xuống, vài giây sau cô xóa tin nhắn đó, rồi chặn luôn số điện thoại.

...

“Ba, ba không về nhà cùng chúng ta sao?” Trước cổng Bắc trường Tam Trung, Tôn Tuyết Ngưng thò đầu ra khỏi cửa xe.

Chân bị sưng của cô đã được băng bó, cả người nằm nghiêng ở ghế sau.

Giản Hoài Bình quay lại bên xe: “Ba còn chút việc, con với mẹ về trước đi.”

“Không muốn đâu, ba, con muốn ba về cùng cơ. Trưa nay con muốn ăn thịt kho tàu ba nấu.” Tôn Tuyết Ngưng đưa tay níu lấy vạt áo Giản Hoài Bình.

Giản Hoài Bình cúi người xuống: “Ngoan, con về với mẹ trước nhé.”

“Thịt kho tàu, chiều về ba sẽ nấu cho con ăn.”

Tôn Tuyết Ngưng còn định nói gì đó nhưng Tôn Mỹ Liên ngồi ở ghế lái đã ngắt lời: “Tuyết Ngưng, nghe lời.”

Tôn Tuyết Ngưng cắn nhẹ vào môi trong, buông tay ra.

Đợi xe chạy xa, Giản Hoài Bình nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay. Phát hiện đối phương vẫn chưa trả lời.

Ông đứng yên tại chỗ một lúc rồi gọi lại số đó.

[Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không trả lời.]

Ông gọi thêm mấy lần nữa, lúc thì báo máy tắt, lúc thì không thể kết nối. Cuối cùng Giản Hoài Bình mới từ bỏ.

Cô lại chặn ông rồi.

Không rõ đây là chiếc sim thứ bao nhiêu nữa.

Giản Hoài Bình ngồi xuống dưới gốc cây đa, mấy đường gân xanh nổi rõ bên thái dương.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương