Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đi gửi cặp trước, sau đó nhận từ chủ vườn mũ rơm, bao giày, găng tay và giỏ đựng quả.
Chiếc mũ rơm khá to, đầu Giản Sanh thì nhỏ, nhưng cũng không đến mức phải đội mũ trẻ em. Mũ vừa chạm xuống đầu đã che gần nửa khuôn mặt cô.
“Đi thôi.” Hứa Châu Thiên nhìn cô, nói.
Giản Sanh khẽ đáp rồi cùng cậu bước vào vườn.
Trước mắt là một rừng cây dâu tằm, dưới bầu trời xanh mọc thành từng cụm, tán lá rậm rạp, tươi tốt. Tháng năm mùa hè là thời điểm vàng để dâu tằm kết trái, những quả dâu đỏ đen trên cây khiến người ta thèm ăn.
Vườn này còn thả tự do nhiều gà vịt. Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đi ngang qua một chuồng lưới ngoài trời, bên trong là một đàn gà vịt xen lẫn hai con ngỗng lớn ngẩng cao cổ nhìn người. Thấy hai người bọn họ, hai con ngỗng lạch bạch tiến đến sát lưới như muốn xin ăn. Nhưng Giản Sanh và Hứa Châu Thiên còn chưa hái được quả nào, cũng không chắc ngỗng có ăn được dâu tằm hay không.
Đi thêm một đoạn, bọn họ thấy bốn con lạc đà không bướu cực kỳ ngốc nghếch đáng yêu. Một con đang chăm chú ăn cỏ, lúc ngẩng đầu lên thì trên đầu còn dính một nhúm cỏ mà không hề hay biết.
Giản Sanh không nhịn được bước đến bên hàng rào, đưa tay vuốt nhẹ phần lông xoăn trên đầu một con.
“Ê, anh bạn.” Hứa Châu Thiên cũng chào nó.
Không biết có phải do cậu trông ngông nghênh khó gần, đến cả động vật cũng cảm nhận được, rõ ràng cậu chẳng làm gì, vậy mà con lạc đà gần nhất lại bất ngờ phun một bãi nước miếng về phía cậu.