Sóng Nhiệt

Chương 80: Hái dâu

Trước Sau

break

  Đến trạm gần vườn trái cây, trời vẫn còn sớm.

Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đi gửi cặp trước, sau đó nhận từ chủ vườn mũ rơm, bao giày, găng tay và giỏ đựng quả.

Chiếc mũ rơm khá to, đầu Giản Sanh thì nhỏ, nhưng cũng không đến mức phải đội mũ trẻ em. Mũ vừa chạm xuống đầu đã che gần nửa khuôn mặt cô.

“Đi thôi.” Hứa Châu Thiên nhìn cô, nói.

Giản Sanh khẽ đáp rồi cùng cậu bước vào vườn.

Trước mắt là một rừng cây dâu tằm, dưới bầu trời xanh mọc thành từng cụm, tán lá rậm rạp, tươi tốt. Tháng năm mùa hè là thời điểm vàng để dâu tằm kết trái, những quả dâu đỏ đen trên cây khiến người ta thèm ăn.

Vườn này còn thả tự do nhiều gà vịt. Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đi ngang qua một chuồng lưới ngoài trời, bên trong là một đàn gà vịt xen lẫn hai con ngỗng lớn ngẩng cao cổ nhìn người. Thấy hai người bọn họ, hai con ngỗng lạch bạch tiến đến sát lưới như muốn xin ăn. Nhưng Giản Sanh và Hứa Châu Thiên còn chưa hái được quả nào, cũng không chắc ngỗng có ăn được dâu tằm hay không.

Đi thêm một đoạn, bọn họ thấy bốn con lạc đà không bướu cực kỳ ngốc nghếch đáng yêu. Một con đang chăm chú ăn cỏ, lúc ngẩng đầu lên thì trên đầu còn dính một nhúm cỏ mà không hề hay biết.

Giản Sanh không nhịn được bước đến bên hàng rào, đưa tay vuốt nhẹ phần lông xoăn trên đầu một con.

“Ê, anh bạn.” Hứa Châu Thiên cũng chào nó.

Không biết có phải do cậu trông ngông nghênh khó gần, đến cả động vật cũng cảm nhận được, rõ ràng cậu chẳng làm gì, vậy mà con lạc đà gần nhất lại bất ngờ phun một bãi nước miếng về phía cậu.

May mà Hứa Châu Thiên né kịp, không bị dính.

“Sao vậy anh bạn, tôi chọc gì cậu đâu?” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh bật cười thành tiếng.

Một bà cụ xách hai giỏ đầy dâu tằm vừa đi ngang qua, nói: “Đừng dọa nó, lạc đà phun nước miếng là để cảnh báo, là cách nó tự vệ đấy.”

Giản Sanh thầm nghĩ, cô có thể làm chứng, Hứa Châu Thiên thật sự chẳng làm gì cả.

Bà cụ nói xong thì xách giỏ đi tính tiền, Giản Sanh quay sang nói với Hứa Châu Thiên: “Có khi nó đơn giản là không ưa cậu.”

Hứa Châu Thiên làm vẻ mặt oan ức: “Này, rõ ràng tớ đẹp trai thế cơ mà.”

Xem xong lạc đà không bướu, hai người tiếp tục đi sâu vào bên trong.

Vườn dâu tằm ở đây rậm rạp hơn hẳn chỗ trước, quả cũng sai hơn. Giản Sanh đi trước đến một cây toàn quả dâu đen.

Cô đặt giỏ xuống, đưa tay hái quả trên cây.

Quả đầu tiên cô hái, chỉ lau sơ rồi cho vào miệng. Nước quả tràn ra, ngọt lịm.

Hứa Châu Thiên nhìn cô một lúc cũng tiện tay hái một quả.

Cây gần chỗ cậu có mấy quả dâu đỏ tươi, nhìn còn hấp dẫn hơn mấy quả đen sì kia.

“Cậu thích ăn dâu tằm hả?” Cậu hỏi Giản Sanh rồi ném quả dâu đỏ vào miệng.

Vừa cắn một miếng, suýt nữa chua đến ê răng.

Giản Sanh quay đầu thấy vậy, bước lại nói: “Cậu đừng ăn mấy quả đỏ đó, chưa chín đâu. Quả đen mới ngọt.”

Hứa Châu Thiên bất ngờ tiến lại gần, nhìn cô có chút tủi thân: “Sao cậu không nói sớm.”

Giản Sanh nói: “Cậu chưa từng ăn dâu tằm bao giờ hả?”

“Có ăn rồi, nhưng không thường xuyên.”

Giản Sanh không nói gì thêm, quay lại tiếp tục hái.

Hứa Châu Thiên xách giỏ đến bên cây cô chọn, cùng hái với cô.

Một cơn gió mạnh thổi qua, suýt nữa thổi bay mũ của Giản Sanh, cô vội đưa tay giữ lại.

Hứa Châu Thiên liếc nhìn cô lại hái một quả dâu bỏ vào giỏ của cô.

Gió dịu lại, Giản Sanh buông tay khỏi mũ, nói với cậu: “Cậu đừng bỏ vào giỏ của tớ nữa, mỗi người hái phần mình đi.”

“Không.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh đành để mặc cậu.

Gió thổi qua, những quả dâu lắc lư dưới tán lá xanh mướt. Mấy cây dâu ở đây đều không phun thuốc, mọc tự nhiên.

Giản Sanh có thói quen vừa hái vừa ăn, cô nhón chân định hái một quả ở cao thì một quả dâu tím đen được đưa đến sát miệng.

Giản Sanh nói: “Cậu ăn đi.”

“Cho cậu mà.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh đưa tay định nhận lấy nhưng Hứa Châu Thiên không cho, lại đưa đến miệng cô: “Dùng miệng thì khỏi dùng tay.”

“Vậy tớ không ăn nữa.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên bật cười chiều theo cô: “Được, cậu muốn ăn như thế nào thì ăn.”

Quả dâu rơi vào trong tay cô.

Dần dần cây dâu trước mặt bị Giản Sanh và Hứa Châu Thiên hái gần hết. Hứa Châu Thiên bởi vì cao hơn nên mấy quả ở trên cao cậu nhón chân là tới.

Hai người chuyển sang cây khác.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương