Ra khỏi cổng bắc của trường Tam Trung, có một cây đa khổng lồ mọc không xa cổng, rễ cây đan xen chằng chịt, những rễ dài buông xuống từ thân cây to như chòm râu.
Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đi ngang qua cây đa ấy, cảm nhận được một luồng mát rượi.
Trên đầu vẫn là chiếc ô màu cam hồng, Giản Sanh hai tay nắm chặt quai cặp.
Khác với bên trong trường, bên ngoài có một sự yên tĩnh lạ thường, xen lẫn tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Giản Sanh không ngờ cô thật sự đã cùng Hứa Châu Thiên đi ra ngoài.
Con phố trước mặt kéo dài đến tận cuối đường, chỉ có hai người bọn họ đang bước đi.
Lúc này một chiếc xe con dừng lại bên đường, từ ghế sau bước xuống một bé gái buộc tóc hai bên, tay xách một giỏ dâu tằm tím đen.
“Chậm một chút thôi.” Ngay sau đó một người phụ nữ mang giày cao gót đỏ bước xuống từ ghế phụ.
“Không được, con muốn để chú Dương ăn ngay mấy quả dâu con hái!”
Người phụ nữ giày đỏ liếc nhìn Hứa Châu Thiên và Giản Sanh rồi vội vàng đuổi theo bé gái, nắm lấy tay cô bé: “Chú Dương chắc còn đang dạy học, con không cần vội đâu.”
Người lớn và trẻ nhỏ dần đi xa, Giản Sanh thu lại ánh nhìn đang dõi theo giỏ dâu tằm.
Hứa Châu Thiên nhìn cô: “Đi không?”
“Cưỡi ngựa ý hả?” Giản Sanh hỏi.
“Ừm.”
“Nhưng tớ lại muốn đi hái dâu.” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên liếc nhìn bé gái vừa đi vào cổng trường: “Là cái giỏ cô bé đó cầm sao?”
Giản Sanh khẽ ừm.
“Vậy thì đi thôi.” Hứa Châu Thiên nói: “Cậu muốn đi đâu, tớ đều đi cùng.”
Giản Sanh tra trên mạng phát hiện ở Minh Thành có tổng cộng ba vườn trái cây có thể hái dâu tằm, trong đó có một nơi cách trường Tam Trung không xa, trạm xe buýt cách đó năm mươi mét có tuyến đi thẳng.
Hứa Châu Thiên ban đầu định gọi xe nhưng cô kiên quyết muốn đi xe buýt, thế là hai người cùng lên xe.
Giờ này xe không đông, lúc họ lên còn nhiều chỗ trống.
“Ngồi hàng cuối nhé?” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh gật đầu, hai người đi đến hàng ghế cuối cùng ngồi xuống.
Giản Sanh chọn chỗ cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài một lúc rồi lấy từ trong cặp ra cuốn sách To the Lighthouse.
Sau đó cúi đầu lật đến trang có kẹp đánh dấu, nhưng lần này so với lúc ở trường, cô lại thấy khó tập trung hơn.
Bởi vì cô phát hiện tay trái của Hứa Châu Thiên đang lười biếng đặt lên lưng ghế phía sau, ánh mắt dường như đang dừng lại trên người cô.
Giản Sanh ngẩng lên, ánh mắt của Hứa Châu Thiên vẫn chưa rời đi.
Chỉ trong khoảnh khắc, cô cảm thấy mặt mình nóng lên.
“Cậu có thể đừng nhìn tớ nữa không?” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên hơi nhướng mày: “Hình như là…không được.”
“Cuối cùng cậu cũng chịu đi chơi với tớ, tớ không nhìn kỹ một chút thì uổng quá.” Hứa Châu Thiên nói với vẻ lười nhác.
Giản Sanh gập sách lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hứa Châu Thiên bật cười: “Được rồi được rồi bạn Giản, tớ không nhìn nữa, tớ chơi game.”
Cậu lấy điện thoại từ trong túi ra.
Ánh sáng rực rỡ chiếu vào trong xe, trong không khí lơ lửng những hạt bụi nhỏ, gió nóng nhẹ thổi vào, mái tóc đen lòa xòa trước trán Hứa Châu Thiên khẽ lay động. Cậu cầm điện thoại bằng cả hai tay, thật sự bắt đầu chơi game.
Có lẽ không quá tập trung, vì một mùi hương thoang thoảng khẽ len vào mũi.
Giản Sanh không biết nên làm gì, đọc sách không vào, không kìm được liếc nhìn màn hình của Hứa Châu Thiên, xem cậu đang chơi gì.
Là một trò chơi bắn súng trông rất gay cấn.
Thấy cô đang nhìn, Hứa Châu Thiên ngẩng lên: “Chơi một ván không?”
Giản Sanh khẽ “Ừ” một tiếng.
Hứa Châu Thiên nhếch môi cười, ván đang chơi chưa kết thúc nhưng cậu vẫn đưa điện thoại cho cô: “Chơi thay tớ đi.”
Trên màn hình nhân vật vừa nhảy ra khỏi một tòa nhà, tay cầm khẩu súng đen, đeo ba lô màu xanh lính, tiếng súng vang lên liên tục.
Giản Sanh vội nói: “Tớ chưa từng chơi trò này.”
Hứa Châu Thiên bình thản: “Không sao, mạng sống của tớ giao cho cậu.”
Giản Sanh thử điều khiển để nhân vật quay lại tòa nhà, rồi đi trái, đi phải, vòng quanh trong phòng hai lượt.
Hứa Châu Thiên bật cười: “Gà con mới tập bay.”
Giản Sanh nói: “Tớ đã bảo là chưa từng chơi rồi mà.”
Đột nhiên Hứa Châu Thiên nắm lấy tay cô, cùng điều khiển nhân vật trong game. Mấy thao tác nhanh gọn, nhân vật lại nhảy ra khỏi tòa nhà, hành động linh hoạt. Vừa ra ngoài thì nghe tiếng súng, nhân vật lập tức né tránh rồi nghiêng người bắn trả, hạ gục một kẻ địch. Sau đó lại nổ súng hạ thêm một tên nữa.
Giản Sanh chăm chú nhìn, nghe thấy Hứa Châu Thiên nói: “Không biết chơi cũng không sao, vì có tớ.”