Ngày hôm sau là phần thi đấu tập thể của đại hội thể thao.
Mở màn là nội dung chạy tiếp sức 4x100 mét nam, thành viên của lớp A1 gồm có Triệu Thần Vũ, Nguyên Bào, Trương Kiếm và Hứa Châu Thiên.
Bốn người vốn thân thiết, phối hợp trên sân rất ăn ý, không có gì bất ngờ khi giành hạng nhất.
Xem xong trận đấu, Giản Sanh cùng Lam Lôi Lôi đi vệ sinh. Gần sân thể thao có một nhà thi đấu bơi lội, bên trong có nhà vệ sinh, hai người định đến đó.
Khi bước ra khỏi cổng lưới trắng, bọn họ nghe thấy hai nữ sinh đang bàn tán.
“Tôn Tuyết Ngưng lớp cậu bị thương hả?”
“Ừ, lúc xuống bậc thang không cẩn thận trẹo chân, sưng to một cục luôn.”
“Thế sao tớ thấy cô ấy vẫn ngồi ở khán đài? Sao không đưa đi phòng y tế?”
“Không có đâu, giáo viên chủ nhiệm lớp tớ định đưa cô ấy đi rồi, nhưng không hiểu sao cô ấy rất cứng đầu, cứ nhất quyết đợi ba đến.”
“Chắc là sợ quá, tớ lúc bị thương cũng chỉ nghĩ đến ba đầu tiên.”
Giản Sanh lặng lẽ nghe. Chẳng bao lâu sau đó giọng nói của hai cô gái kia dần đi xa.
“Sanh Sanh? Sanh Sanh, nhanh lên nào!” Lam Lôi Lôi phát hiện Giản Sanh tụt lại phía sau liền gọi cô.
Giản Sanh vội vàng đuổi theo.
...
Người đi vệ sinh khá đông, hai người phải xếp hàng một lúc mới đến lượt.
Lam Lôi Lôi ra trước rửa tay xong đứng chờ ở cửa, Giản Sanh cũng bước ra.
Sau khi cô rửa tay xong, hai người cùng quay lại sân thể thao.
Chưa đến cổng, từ xa đã thấy một người đàn ông trung niên khí chất chững chạc, dáng người cao ráo, lông mày rậm đang cõng một nữ sinh từ trong sân đi ra.
Lam Lôi Lôi nhìn kỹ vài lần, nhận ra đó là Tôn Tuyết Ngưng lớp A5.
Chân thì sưng một cục lớn, hai tay vòng qua cổ người đàn ông.
“Đúng là bị thương thật rồi?” Lam Lôi Lôi cũng nghe cuộc trò chuyện trước đó, thấy cảnh này liền lên tiếng.
Ánh mắt của Giản Hoài Bình thoáng hiện lên một cảm xúc gì đó, nhưng ông nhanh chóng đè nén xuống, thu lại ánh nhìn, cõng Tôn Tuyết Ngưng đi ngang qua Giản Sanh và Lam Lôi Lôi rồi rời khỏi đó.
...
“Sanh Sanh, cái chú kia thật sự trông giống cậu lắm luôn!”
“Nếu không phải chú ấy đang cõng Tôn Tuyết Ngưng mà chỉ đứng một mình ở đó, tớ chắc chắn sẽ tưởng là ba cậu đấy, hahaha.”
Lam Lôi Lôi không nhận ra sắc mặt Giản Sanh đã thay đổi từ lâu, vẫn vô tư nói chuyện.
Nghe thấy loa phát thanh thông báo sắp diễn ra phần thi tiếp sức 4x100 mét nữ, Lam Lôi Lôi kêu lên: “Cố Ôn Tư sắp thi rồi, Sanh Sanh, tớ phải đi cổ vũ cho cậu ấy, lát gặp nhé!”
Cố Ôn Tư là bạn của Lam Lôi Lôi ở lớp 9, Giản Sanh từng nghe cô nhắc đến vài lần, liền đáp một tiếng rồi nhìn theo bóng Lam Lôi Lôi chạy đi xa.
Giản Sanh bỗng cảm thấy như chỉ còn lại một mình cô đứng đó.
Mặt trời bị mây che khuất, ánh nắng vốn có thể sưởi ấm cơ thể giờ cũng biến mất.
Giản Sanh liếc nhìn khán đài lớp A1 rồi bước về phía đó. Cô tìm lại chỗ ngồi ban đầu của mình, chiếc cặp vẫn còn đặt ở đó.
Lý Văn Dương lúc này đang thi đấu nhưng cô bỗng không còn tâm trạng để cổ vũ nữa. Ngồi xuống, cô kéo khóa cặp, lấy ra cuốn sách đọc dang dở từ tối qua.
Trên khán đài không còn nhiều học sinh, một số không đến, một số thì về lớp tự học. Vị trí của lớp A1 chỉ còn khoảng một phần ba người ngồi.
Nhiều nữ sinh che ô nhỏ.
Giản Sanh quên mang ô, cúi đầu đọc sách dưới ánh nắng.
Có lẽ tâm trí cô đang rối bời, nửa ngày cũng không đọc nổi một trang.
Bỗng nhiên, phía trên đầu phủ xuống một bóng râm. Ánh mắt cô lướt qua đôi giày thể thao màu đen, thoang thoảng mùi đỗ hành xen lẫn chút mùi thuốc lá.
Hứa Châu Thiên không biết từ đâu lấy được một chiếc ô màu cam hồng ngồi xuống bên cạnh cô, che cho cả hai.
“Cậu thấy mình trắng lắm hả? Dám phơi nắng thế này.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh bấu nhẹ mép sách, đầu ngón tay bị cạnh giấy chọc vào hơi đau: “Tớ quên mang ô.”
“Thế sao không về lớp?”
Cô cũng không rõ. Có lẽ vì cô giáo Trương Tú Anh từng nói, năm ba không còn đại hội thể thao nữa, bảo mọi người tích cực tham gia, dù không thi cũng nên đến cổ vũ. Hoặc đơn giản là cô chỉ muốn ngồi đây, nghe tiếng ồn ào từ đường chạy rồi đọc sách.
“Với lại Lý Văn Dương đang thi tiếp sức, cậu không đi cổ vũ sao?”
Giản Sanh mãi vẫn chưa trả lời.
“Này, tớ đang nói chuyện với cậu đấy.” Hứa Châu Thiên bất ngờ nghiêng người lại gần, chiếc ô cũng nghiêng theo.
Lần này Giản Sanh không né tránh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt đen láy của cậu.
Đến lượt Hứa Châu Thiên ngạc nhiên, nhìn hàng mi dài cong vút của cô gần trong gang tấc, khẽ run nhẹ.
Ngay sau đó nghe cô hỏi: “Cậu không phải nói sẽ dẫn tớ đi chơi sao?”
“Bây giờ còn giữ lời không?”
Ánh mắt Hứa Châu Thiên sâu thêm một tầng, nhìn cô nói: “Đương nhiên là giữ lời.”