Lý Văn Dương ngẩng đầu, ánh mắt chuyển sang Hứa Châu Thiên bên cạnh Giản Sanh, rồi lại nhìn cô.
Lúc nãy cậu đi chuẩn bị thi đấu đã thấy Hứa Châu Thiên cùng chị mình đến cổ vũ cho cậu, cảnh tượng đó… thật sự khá bất ngờ.
“Chị, hai người...” Lý Văn Dương nhướng mày, còn chưa nói hết câu thì như vừa thấy gì đó, quay sang Giản Sanh nói: “Chị, không có gì!”
Cậu chen qua giữa Giản Sanh và Hứa Châu Thiên, bước nhanh đến trước một cô gái buộc tóc củ hành.
Cô gái đó trông rất ngọt ngào, cười lên có hai lúm đồng tiền, tay cầm một chai chanh C.
Giản Sanh: [Cô ấy chính là người mà trước đó Lý Văn Dương định tặng thư tình sao?]
“Cậu mua cho tớ hả?” Lý Văn Dương gãi gãi sau đầu.
Mặt Hứa Đào hơi ửng đỏ, khẽ gật đầu.
“À, cái đó... cảm ơn nha.” Lý Văn Dương ho nhẹ một tiếng.
Ánh mắt Hứa Đào chuyển sang phía sau Lý Văn Dương, giọng nói ngọt ngào: “Thì ra Giản Sanh là chị cậu?”
Trong mắt cô mang theo chút ngạc nhiên lại có phần khó tin.
Thật ra cả mấy nữ sinh lớp A14 xung quanh cũng thế, không ai ngờ cậu nhóc mũm mĩm mới chuyển đến lớp bọn họ, được kỳ vọng sẽ trở thành ngôi sao thể thao tương lai, lại là em trai của Giản Sanh.
Hôm nay còn có cả Hứa đại thần đến cổ vũ cho cậu ta nữa.
Lý Văn Dương ngẩn ra một chút: “Haha, đúng vậy.”
“Dù không phải chuyện gì đáng khoe khoang, nhưng chị ấy đúng là chị tớ.”
...
Buổi tối, gió nóng thổi vào từ cửa sổ.
Giản Sanh lật sang trang tiếp theo của cuốn sách.
Đèn bàn sáng, ánh vàng ấm áp, tiếng tin nhắn điện thoại rung lên.
Hứa Châu Thiên nhắn tin cho cô.
X: [Mai tớ chỉ còn một lượt chạy tiếp sức 4x100 thôi, xong rồi dẫn cậu đi chơi nhé?]
Trong chiếc gương nhỏ trên bàn, mái tóc đen dày của Giản Sanh được buộc lỏng thành đuôi ngựa, vài sợi tóc con rơi xuống. Dưới làn gió nóng, khẽ lay động.
[Người khác vẫn còn thi mà.] Giản Sanh gõ chữ rồi gửi đi.
X: [Em cậu hả?]
X: [Thằng nhóc đó còn bao nhiêu lượt nữa.]
Giản Sanh nghĩ một lúc trả lời: [Ngoài em ấy ra, lớp chúng ta còn mấy bạn nữa cũng thi.]
Hứa Châu Thiên gửi lại ba dấu chấm. Một lúc sau màn hình hiện tin nhắn mới.
[Được rồi.]
[Muốn hẹn cậu đi chơi mà khó thế.]
Giản Sanh mím môi gõ: [Sao cậu suốt ngày chỉ nghĩ đi chơi vậy.]
[Ngày nào cũng chơi mà điểm vẫn cao.]
Như thể cuối cùng cũng nói ra được điều giấu trong lòng bấy lâu.
Thấy hai dòng tin đó, Hứa Châu Thiên vừa nghịch cục tẩy trong tay, đầu lưỡi chạm nhẹ vào chân răng, ngón tay dài gõ chữ: [Sao, ghen tị với tớ à?]
Giản Sanh rất thành thật trả lời: [Ừm.]
Chỉ một câu trả lời ngắn đã khiến Hứa Châu Thiên bật cười.
Cảm thấy người ở đầu bên kia điện thoại như vừa khiến tim cậu tan chảy.