Bỗng có giọng trẻ con vang lên: “Anh ơi, chai nước đó là của em, anh có thể trả lại cho em không?”
Hứa Châu Thiên và Giản Sanh quay đầu lại, thấy bên cạnh có một cặp mẹ con. Cậu bé khoảng bốn, năm tuổi được mẹ dắt tay, ngẩng đầu nhìn Hứa Châu Thiên.
Quả thật chai nước vẫn còn trong tay cậu. Hứa Châu Thiên cúi đầu nhìn rồi đưa lại cho cậu bé.
“Cảm ơn anh!” Cậu bé nói chưa rõ chữ nhưng ánh mắt thì đầy sự ngưỡng mộ: “Anh giỏi quá đi, vượt qua anh trai em luôn để về nhất!”
“Anh ơi, em có thể làm bạn với anh không?” Cậu bé hỏi.
Giản Sanh thấy cậu nhóc dễ thương quá, không nhịn được bật cười.
Hứa Châu Thiên liếc nhìn cô một cái, nhướng mày, rồi cúi người xuống, kiên nhẫn trò chuyện với cậu bé: “Muốn làm bạn với anh hả?”
“Đúng rồi đúng rồi!” Cậu bé gật đầu liên tục.
“Không thành vấn đề.” Hứa Châu Thiên đưa tay xoa nhẹ lên đầu tròn trịa của cậu: “Nhưng mà, đợi khi nào em cao bằng anh rồi hãy nói nhé.”
“Ơ?”
Thấy con mình nói chuyện quá đáng yêu, mẹ cậu bé bế cậu lên lại: “Đừng làm phiền anh trai nữa, anh ấy vừa chạy xong 1500 mét mệt lắm rồi, mẹ dẫn con đi tìm anh trai của con nha.”
“Giản nữ thần, anh Thiên, nhìn vào máy ảnh!” Cậu bé vừa đi khỏi, giọng Nguyên Bào vang lên.
Giản Sanh quay đầu lại, nghe thấy tiếng “tách” của máy ảnh Nguyên Bào đeo máy ảnh trên cổ, đang chụp cô và Hứa Châu Thiên.
Trời trong xanh, nắng chói chang, sân điền kinh rộng lớn, cô gái đội tai thỏ, chàng trai đầy sức sống, tất cả được ghi lại trong một bức ảnh.
...
Tiếp theo là phần thi chạy vượt rào 100m nam, Lý Văn Dương đăng ký tham gia nội dung này nên Giản Sanh không rời khỏi sân điền kinh, quay lại bãi cỏ để cổ vũ cho cậu.
Hứa Châu Thiên đứng bên cạnh cô, nhưng chiếc băng đô tai thỏ thì Giản Sanh không còn đeo nữa.
Chiếc băng đô đó là do sáng nay Hứa Châu Thiên nhất quyết tặng cho cô, cô cất nó trong cặp suốt. Lúc chiều đến muộn, cô thấy Hứa Châu Thiên đã bắt đầu chạy, chỉ còn nửa vòng cuối. Không hiểu sao trong bầu không khí căng thẳng tranh từng giây ấy, cô theo bản năng lấy nó ra khỏi cặp và đội lên đầu.
Giống như sáng nay Hứa Châu Thiên cũng từng đội nó để cổ vũ cho cô vậy.
Lý Văn Dương đã bước đến vị trí xuất phát, giơ cánh tay rắn chắc ra hiệu với Giản Sanh.
Giản Sanh mấp máy môi nói: “Cố lên”.
“Giản nữ thần, sao cậu không đeo cái băng đô tai thỏ nữa? Đeo đi đeo đi đeo đi, tớ chụp thêm tấm nữa cho cậu.” Nguyên Bào nhảy đến trước mặt Giản Sanh, giơ máy ảnh lên chĩa vào cô.
“Cậu đi chụp người khác đi.” Giản Sanh nói.
“Không được đâu, Giản nữ thần, cậu đeo cái băng đô đó thật sự…”
Nguyên Bào còn chưa nói hết câu thì Hứa Châu Thiên đã cắt ngang, giọng lười biếng, có chút tự luyến: “Cái đó là muốn đeo là đeo được à?”
“Lý Văn Dương đâu có đặc quyền đó.”
Hai câu này khiến Nguyên Bào phải mất một lúc mới hiểu ra ý nghĩa, lập tức vỗ đùi cái đét: “Đúng rồi! Tất nhiên rồi, anh Thiên thi xong rồi, Giản nữ thần còn đeo cái băng đô đó làm gì nữa chứ? Cậu xem cái đầu gỗ của tớ này!”
Giản Sanh im lặng một lúc. Cô cũng không kịp phản bác Hứa Châu Thiên, vì vừa nghe tiếng còi của trọng tài vang lên liền quay đầu nhìn về phía Lý Văn Dương đang lao vút đi như tên bắn.
Lý Văn Dương không giỏi về sức bền, nhưng khả năng bứt tốc lại cực kỳ mạnh. Dù thân hình có vẻ nặng nề hơn các vận động viên khác, nhưng đôi chân như đạp lên bánh xe gió lửa, vượt xa người thứ hai một khoảng lớn và là người đầu tiên chạm vạch đích.
Xung quanh có không ít nữ sinh lớp 11A14, ai nấy đều phấn khích.
Giản Sanh cũng đi về phía vạch đích, phía sau cô đương nhiên vẫn là Hứa Châu Thiên.
Ban đầu các nữ sinh đang khen ngợi Lý Văn Dương, nhưng khi thấy đại thần của trường cùng với nữ thần mới nổi cùng nhau bước đến, cả đám im bặt hai giây, rồi tự động nhường ra một lối đi.
Giản Sanh lục trong cặp lấy ra một gói khăn giấy đưa cho Lý Văn Dương.
“Cảm ơn chị.” Lý Văn Dương nhận lấy một cách thoải mái, rút một tờ lau mặt.
Thật ra mồ hôi trên người cậu không phải do chạy mà ra, chỉ chạy có một đoạn ngắn thôi, mà là do trời quá nóng.
“Em giỏi không chị, lại giành được hạng nhất rồi.” Lý Văn Dương đầy vẻ tự hào.