Nắng gắt chiếu thẳng trên đầu, sân vận động rộng lớn phủ một màu vàng rực, khán đài xung quanh như biển xanh, các lớp giơ lên những cây gậy cổ vũ đầy màu sắc.
Hứa Châu Thiên vừa bước lên đường chạy nhựa đỏ, tiếng hò hét lập tức vang dội.
“Lớp mình cũng có Tôn Mậu thi mà? Gì mà cứ gọi Hứa Châu Thiên hoài vậy?” Một cán bộ thể dục lớp khác quay đầu lại, bất lực nói với đám nữ sinh phía sau như đang gào tên nhân vật nổi tiếng.
Mấy cô nàng mới vội vàng đổi giọng.
Tiếng còi vang lên, các nam sinh ở vị trí xuất phát đồng loạt lao đi.
Tiếng cổ vũ rộn ràng không ngớt.
Thời gian trôi từng giây, Hứa Châu Thiên chạy ở làn số ba, lúc đầu dẫn đầu, giữa chừng bị tụt lại, có người nhận ra sắc mặt cậu không ổn.
Có lẽ trời quá nóng khiến cậu thấy bức bối, bỗng nhiên cậu nghe một giọng gọi trong trẻo: “Hứa Châu Thiên!”
Ánh mắt cậu hướng về phía đó, thấy Giản Sanh đang chạy đến bãi cỏ gần đó, cô vội lục trong cặp lấy ra chiếc bờm tai thỏ đội lên đầu rồi mở miệng hô lớn: “Cố lên!”
“Anh ơi, cố lên!”
Trên bãi cỏ có rất nhiều người đến cổ vũ cho các vận động viên, trong đó có một phụ huynh đang bế một bé trai chừng bốn, năm tuổi. Cậu bé cầm một chai sữa dừa uống dở trong tay.
Cậu học theo mấy chị gái xung quanh cầm chai sữa như gậy cổ vũ, vung vẩy hô hào cho một nam sinh ở làn chạy số sáu.
Người đó là anh ruột của cậu bé.
Nhưng không cẩn thận chai sữa trong tay bị vung ra, lăn xuống đường chạy.
“Sao Hứa Châu Thiên lại thế này? Hồi tôi học lớp 10 từng xem cậu ta chạy 1500 mét, về nhất không có chút nghi ngờ nào luôn.”
“Chắc trạng thái không tốt.”
“Còn nửa vòng cuối thôi, mà khoảng cách với mấy người kia hơi xa rồi, chắc không vào top ba nổi đâu.”
“Có khi thể lực tụt rồi.”
“Kìa, Giản Sanh kìa?”
“Đâu đâu?”
“Kia kìa, trên bãi cỏ, thấy chưa? Cô ấy đội bờm tai thỏ.”
“Trời ơi, dễ thương muốn xỉu, mà tóc không buộc lên nhìn còn đẹp hơn nữa chứ.”
Cô gái trên bãi cỏ có mái tóc đen dài đến ngang lưng, khuôn mặt nổi bật, làn da như có hiệu ứng làm mịn, trắng hơn hẳn so với những người xung quanh. Trên đầu đội thêm bờm tai thỏ, vẻ đẹp tuyệt mỹ pha chút ngây ngô, hai má ửng đỏ vì nắng nóng.
Ngay giây tiếp theo, ánh mắt của cả khán đài đều trở nên đờ đẫn, miệng khẽ hé ra.
Chỉ thấy Hứa Châu Thiên, người đang ở vị trí giữa nhóm sau bỗng như tích đủ năng lượng, lao lên như tia chớp.
Trong vài giây ngắn ngủi, cậu vượt qua người thứ năm, thứ tư, thứ ba, rồi thứ hai. Trên đường còn gặp một chai sữa lăn ra, cậu đá văng lên không trung một cách ngầu lòi rồi giơ tay bắt lấy. Cuối cùng ở khúc cua cuối cùng, cậu vượt qua người dẫn trước giành lấy vị trí thứ nhất.
Cả sân vận động như nổ tung, không ít nữ sinh đứng bật dậy điên cuồng hét tên Hứa Châu Thiên. Như thể máu trong người họ cũng đang rung lên theo.
“Aaaaaa Hứa Châu Thiên!”
“Tôi sắp phát điên rồi, lại một ngày bị đại thần làm cho mê ngất xỉu.”
“Cậu ấy có thể đừng thích Giản học bá nữa, quay sang thích tôi được không!”
[Xin chúc mừng Hứa Châu Thiên lớp 11A1 với thành tích 4 phút 57 giây đã giành hạng nhất nội dung chạy 1500 mét nam khối 11. Nghe thấy cái tên này, hình như chúng ta không có gì phải nghi ngờ cả haha. Đúng vậy, Hứa đại thần của chúng ta vừa giỏi văn vừa giỏi võ, không chỉ thành tích học tập xuất sắc mà thể thao cũng cực kỳ đỉnh cao.]
Tiếng loa phát thanh vang khắp sân trường.
Giản Sanh đứng yên tại chỗ, do dự không biết có nên đến đích để tìm Hứa Châu Thiên hay không.
Vì lúc này mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu.
Thấy ánh mắt cậu nhìn sang, cô vẫn nhấc chân chạy chậm về phía đó.
Gió lướt qua gò má, mái tóc đen buông tự nhiên trước ngực của Giản Sanh khẽ tung bay, chiếc bờm tai thỏ trên đầu cũng đung đưa theo.
Cô chạy đến trước mặt Hứa Châu Thiên.
Cậu nhìn cô chăm chú. Trời quá nóng, ngoài sống mũi và vầng trán trắng lạnh, toàn thân cậu đều đẫm mồ hôi, ngực áo cũng ướt một mảng lớn. Trên cổ tay và bên thái dương lộ rõ những đường gân xanh mảnh, đường nét quai hàm sắc sảo.
“Giản Sanh.” Cậu gọi một tiếng.
Giản Sanh tay nắm quai cặp trả lời: “Ừm.”
Hứa Châu Thiên bất ngờ tiến lại gần, ánh mắt dừng lại trên đôi môi mềm mại của cô.
Dù trưa nay cô đã về nhà và tẩy hết lớp trang điểm, đôi môi ấy vẫn đỏ hồng tự nhiên. Mùi mồ hôi từ người cậu phảng phất trong không khí, ánh mắt sâu thẳm khiến tai Giản Sanh nóng lên.
“Hứa Châu Thiên.” Lần này đến lượt cô gọi tên cậu.
“Biết tớ đang muốn làm gì không?” Hứa Châu Thiên lên tiếng.
Một giọt mồ hôi theo đường nét cơ bắp trên cánh tay cậu chảy xuống. Cậu cao hơn Giản Sanh một đoạn, bóng của cậu hoàn toàn phủ lên người cô.