Đợi Lam Lôi Lôi ăn xong mì ly, Giản Sanh quay về lớp học, vì sáng nay cô cũng có thi đấu, môn nhảy xa tại chỗ.
Cô cần thay bộ đồ đang mặc, đồng phục đã mang theo từ sáng để trong cặp.
Giản Sanh đeo cặp đi vào nhà vệ sinh để thay đồ. Sau đó cùng Lam Lôi Lôi đi xem Triệu Thần Vũ thi ném tạ. Thực ra là Lam Lôi Lôi đi xem Triệu Thần Vũ, còn cô thì xem Lý Văn Dương.
Về mảng thể thao, Lý Văn Dương đúng là có năng khiếu. Cuối cùng cậu giành hạng nhất, hạng nhì là một nam sinh lớp 11-9, hạng ba là Triệu Thần Vũ.
Lúc nhận huy chương, Lý Văn Dương còn liếc nhìn đám nữ sinh lớp mình đang vây quanh cổ vũ.
Môn nhảy xa của Giản Sanh bắt đầu lúc 11h20.
Cùng thời điểm đó, Lý Văn Dương cũng có thi đấu, cũng là nhảy xa, nên không thể đến xem cô. Lam Lôi Lôi thì phải đi thi ném đĩa nữ.
Nhưng khi Giản Sanh kiểm tra xong và đến khu thi đấu, cô phát hiện có rất nhiều người đến xem, ngoài một số người lớp cô, còn có cả học sinh từ các lớp khác.
“Giản nữ thần! Giản nữ thần!” Trong đám đông có nam sinh hét lên, cả sân náo nhiệt hẳn lên.
Giản Sanh ban đầu chỉ đăng ký nhảy xa để đối phó với cán bộ thể dục, hoàn toàn không ngờ đến lúc thi lại bị nhiều người vây xem như vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy nếu mình không nhảy thật tốt thì chẳng khác nào phụ lòng mong đợi và cổ vũ của mọi người.
“Nhường đường, nhường đường!” Có ai đó hô lên.
Chẳng mấy chốc đám đông tách ra, mấy nam sinh bước tới, đầu ai cũng đeo bờm tóc sặc sỡ. Dẫn đầu là Trương Kiếm, tay kéo một tấm băng rôn đỏ rực, trên đó viết mấy chữ to: “Giản nữ thần tất thắng.”
Đầu bên kia của băng rôn do Hứa Châu Thiên cầm.
Tay còn lại cậu đút túi, bước đi lười biếng, trên đầu cũng đeo bờm, là một đôi tai thỏ hoàn toàn không hợp với khí chất của cậu.
Có lẽ cậu chưa từng xuất hiện với hình tượng như vậy, nên vừa lộ diện, cả sân đã hét ầm lên, có nữ sinh gần như gào đến rách cổ họng.
Giản Sanh giật giật khóe miệng, cảm thấy không thể tin nổi.
Kinh ngạc mất một lúc, lúc sau cô còn nghe thấy giọng của Nguyên Bào vang lên từ loa phát thanh.
Sau khi đại hội thể thao chính thức bắt đầu, mỗi lớp đều gửi bài cổ vũ đến trạm phát thanh. Lớp cô giao cho Nguyên Bào và Tần Tiêu Đồng viết bài.
Lúc này Nguyên Bào như đang rap: “Trời xanh thẳm, nắng rực rỡ, nụ cười cậu đầy tự tin, là dáng hình gió yêu thích. Bước trên sân đấu cuồng nhiệt, nhất định phá vỡ mọi giới hạn để trở thành king,
Giản Sanh Giản Sanh, sinh ra đã là số một!”
Giản Sanh cảm thấy da đầu mình như căng thêm một tầng.
Chỉ là nhảy xa thôi mà, sao lại làm rình rang đến mức này.
“Huýt.” Trọng tài thổi còi, cô vào tư thế chuẩn bị.
Thầm đếm ba, hai, một trong đầu rồi lao về phía trước nhảy.
Mỗi thí sinh có ba lượt thi, lấy thành tích tốt nhất làm kết quả cuối cùng.
Giản Sanh về hạng 7.
Cô nghĩ, nếu không phải mấy nam sinh lớp mình làm quá rầm rộ, có khi thành tích còn khá hơn chút.
“Không sao không sao, Giản nữ thần, quan trọng là có tham gia là được.” Trương Kiếm bước tới an ủi.
Hứa Châu Thiên tháo chiếc bờm tai thỏ trên đầu xuống, đội lên đầu Giản Sanh: “Đúng đó, hạng bảy cũng đâu có mất mặt.”
Giản Sanh định tháo cái bờm vừa xấu vừa dễ thương ấy xuống nhưng bị Hứa Châu Thiên ngăn lại: “Đừng tháo.”
“Được rồi được rồi, không đeo.” Hứa Châu Thiên tháo chiếc bờm xuống.
“Này, mày bị ghét bỏ rồi.” Hứa Châu Thiên vừa nói vừa bóp nhẹ đôi tai thỏ trên chiếc bờm.
Giọng điệu của cậu khiến Giản Sanh bất giác thấy... tội nghiệp cho cái bờm ấy.
Những trận đấu đáng xem nhất diễn ra vào buổi chiều, như chạy nước rút và chạy dài nam nữ.
Có lẽ vì buổi sáng nhảy xa cùng tấm băng rôn đỏ rực và đoạn rap của Nguyên Bào, làm Giản Sanh nằm ngủ trưa cũng mơ thấy.
Cô ngủ rất sâu, chuông báo thức reo mà không nghe thấy, hình như còn bị cô tắt đi giữa chừng. Có thể trong tiềm thức, cô nghĩ dù sao cũng là ngày hội thể thao nên không quá áp lực chuyện đúng giờ.
Giản Sanh tỉnh dậy phát hiện đã gần 2h20 chiều.
Mà để kịp hoàn thành hết các nội dung thi, buổi chiều bắt đầu sớm hơn nửa tiếng so với giờ học bình thường, tức là 2 giờ đã khai mạc.
Cô không kịp chải đầu, khoác vội áo khoác đồng phục rồi chạy ra khỏi nhà.
Lý Văn Dương lấy cớ phải tập luyện cho đại hội thể thao nên trưa không về nhà, thành ra Giản Sanh ngủ quên cũng không ai gọi.
“Ơ Sanh Sanh, con chưa đi hả?” Phó Yên Hồng vừa đi mua trái cây về, thấy Giản Sanh đang thay giày ở cửa.
Giản Sanh đáp khẽ: “Mợ, con đi trước nhé.”
“Ừ, đi đi.” Phó Yên Hồng nói.
Lên xe buýt, Giản Sanh lục điện thoại trong cặp. Lúc lên xe cô đã nghe thấy điện thoại rung.
Mở ra là tin nhắn của Hứa Châu Thiên.
[Cậu bị sao vậy.]
[Không Trả Lời Tin Nhắn Của Tớ.]
Giản Sanh trượt lên xem, mới thấy nửa tiếng trước Hứa Châu Thiên đã gửi hai tin.
[Chiều nay tớ chạy 1500 mét.]
[Đến xem.]
Giản Sanh nhớ rõ chạy 1500 mét nam bắt đầu lúc hai giờ rưỡi, mà bây giờ…
Điện thoại rung lên, có cuộc gọi đến, là một số lạ.
Cô vừa định bắt máy thì điện thoại tắt nguồn. Trước đó pin đã gần hết, nhưng trước khi ngủ trưa cô lại quên sạc.
“Đừng đợi nữa anh Thiên, đi kiểm tra đi.” Trương Kiếm nói.
Hứa Châu Thiên nhíu mày lại gọi thêm lần nữa. Lần này thông báo máy bên kia đã tắt.
Sắc mặt cậu trầm xuống. Im lặng một lúc, cậu nhét điện thoại vào túi, cùng Trương Kiếm đi về phía khu kiểm tra.