Lớp học quá đông, mỗi lớp đều phải xếp hàng vào sân, còn có thầy cô lên phát biểu nữa, buổi lễ khai mạc kéo dài tận 2 tiếng rưỡi mới xong.
Lam Lôi Lôi sáng nay dậy muộn chưa kịp ăn sáng, đói đến mức bụng dán lưng quần. Vừa kết thúc lễ khai mạc, Lam Lôi Lôi đã kéo tay Giản Sanh đi mua đồ ăn ở căn tin.
Căn tin cũng đông nghịt người. Giản Sanh vẫn chưa thay bộ đồ diễn hành, mặt còn trang điểm, đi đến đâu là thu hút ánh nhìn đến đó.
Lam Lôi Lôi lao thẳng đến quầy mì ly, chọn một hộp mì hải sản vị chua cay.
“Sanh Sanh, cậu ra ngoài trước chiếm bàn giúp tớ nha, bàn ngoài ấy.” Lam Lôi Lôi nói.
Giản Sanh không đói, sáng đã ăn rồi nên chẳng mua gì, chỉ ừ một tiếng rồi đi ra ngoài.
Ngoài căn tin còn hai bàn trống, nhưng người đang kéo đến rất đông, chắc lát nữa sẽ hết chỗ.
Giản Sanh vừa bước ra khỏi cửa thì gặp Lý Văn Dương cũng đang đi ra, bên cạnh là Lâm Phi tay ôm mấy gói đồ ăn, trông có vẻ vội vã.
“Chị!” Lý Văn Dương thấy cô trước, gọi một tiếng rồi nhét vào tay cô một gói cay cay: “Không cay đâu, ăn ngon lắm!”
“Chị, lát nữa em thi ném tạ, nhớ đến xem nha!” Nói xong cậu đã chạy đi luôn.
Lâm Phi chạy theo sau nhưng vẫn quay đầu lại nói với Giản Sanh: “Tớ cũng thi, tớ cũng thi đó, Giản nữ thần! Nhớ đến cổ vũ nha!”
Chuyện này tối qua Lý Văn Dương đã nói với cô rồi. Ngoài môn ném tạ, cậu còn đăng ký thêm mấy môn khác nữa. Giản Sanh nhớ cuộc thi bắt đầu lúc 11 giờ rưỡi, bây giờ vẫn còn sớm, nên cầm gói cay cay mà Lý Văn Dương nhét cho mình đi chiếm chỗ cho Lam Lôi Lôi.
Trong lúc chờ, cô nhìn gói cay cay trong tay rồi xé ra.
Một lát sau Lam Lôi Lôi bưng hộp mì ly đã rót nước sôi đến, ngồi xuống đối diện Giản Sanh.
Mì phải chờ ít nhất ba phút mới ăn được. Lam Lôi Lôi nhìn chằm chằm vào gói cay cay trong tay Giản Sanh.
Giản Sanh đưa qua.
Lam Lôi Lôi cười, đưa tay lấy một miếng.
Trên bàn bỗng có người đặt lên một chai cola, người đó ngồi xuống chỗ trống bên trái Giản Sanh. Ghế bên cạnh Lam Lôi Lôi cũng có thêm người ngồi.
Là Hứa Châu Thiên và Triệu Thần Vũ. Hai người chắc cũng vừa đi căn tin về, mỗi người cầm một chai nước.
Hai người mới đến khiến chiếc bàn này thu hút thêm nhiều ánh nhìn.
Lam Lôi Lôi nhìn Giản Sanh đối diện, lại liếc sang Hứa Châu Thiên vừa bất ngờ chen vào bàn, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Đáng đời, sáng không chịu dậy sớm, giờ phải ăn mì ly.” Triệu Thần Vũ vỗ nhẹ vào đầu Lam Lôi Lôi, rồi mở nắp chai nước ngọt trong tay.
Hứa Châu Thiên cũng mở chai cola, có vẻ khá khát, ngửa đầu uống một hơi gần hết nửa chai.
Gói cay cay trong tay còn khá to, Giản Sanh nghĩ một mình chắc ăn không hết, giờ lại có thêm hai người quen, cô đưa gói cay cay về phía Hứa Châu Thiên: “Ăn một miếng không?”
Hứa Châu Thiên nhìn cô một lúc, vặn nắp lại, đặt chai cola xuống bàn.
“Được.” Cậu nhướng mày, rất nể mặt mà đưa tay lấy một miếng.
Sau khi hỏi Hứa Châu Thiên, Giản Sanh cũng đưa gói cay cay về phía Triệu Thần Vũ.
“À, cảm ơn nha.” Triệu Thần Vũ vội đưa tay định lấy một miếng.
Nhưng gói cay cay đã bị Hứa Châu Thiên giật lấy: “Cậu ta không ăn.”
Hứa Châu Thiên uể oải lấy thêm một miếng, nhét cả hai vào miệng, rồi đưa gói cay cay lại cho Giản Sanh: “Cậu ta không thích ăn que cay.”
“Không cần đưa cho cậu ta.”
“Hiểu chưa?”
Triệu Thần Vũ trong lòng: [Mẹ nó, mình không thích ăn cay cay á? Sao mình lại không biết chuyện này?]
Lam Lôi Lôi suýt nữa bật cười: “Hứa Châu Thiên, tôi phát hiện cậu…”
Câu nói không biết nên kết thúc thế nào.
“Sao?” Hứa Châu Thiên hỏi.
“Không sao không sao.” Bị ánh mắt vừa ngông vừa lười của cậu ta nhìn trúng, Lam Lôi Lôi vội vàng xua tay.
Mì cuối cùng cũng chín, cô mở nắp bắt đầu ăn.
Trong lòng thầm lẩm bẩm: [Còn chưa là gì của nhau mà đã có kiểu chiếm hữu thế này rồi?]
Đối với hành động của Hứa Châu Thiên, Giản Sanh thấy hơi trẻ con. Nhưng vừa rồi cô hình như nhìn thấy gì đó, đưa tay nắm lấy tay Hứa Châu Thiên.
Hứa Châu Thiên hơi ngẩn người.
Giản Sanh tách ngón cái của cậu ra, quả nhiên ở giữa ngón có một vết xước, còn rớm máu, cô không nhìn nhầm.
“Cậu bị chảy máu rồi.” Cô nói.
Da Giản Sanh rất mịn, lại mềm, Hứa Châu Thiên để mặc cô nắm tay mình: “Cậu không nói thì tôi cũng không biết luôn.”
Giản Sanh nói: “Có phải lúc leo qua cổng bị xước không?”
Vết thương này nhìn là biết không phải vết cũ, chắc là sáng nay mới bị. Mà sáng nay, ngoài việc cầm cờ đứng ở sân vận động, Hứa Châu Thiên cũng không làm gì khác.
“Chắc vậy.” Hứa Châu Thiên nói.
“Leo cổng gì cơ?” Lam Lôi Lôi nghe mà mù tịt, vừa dùng nĩa cuốn mì vừa hỏi.
Giản Sanh nhất thời không biết phải giải thích với Lam Lôi Lôi thế nào.
Hứa Châu Thiên cũng không nói, có lẽ do tính cách lười giải thích: “Không có gì.”
“Được rồi, hai người còn có bí mật riêng nữa.” Lam Lôi Lôi nói đầy ẩn ý.
“Không phải.” Giản Sanh cảm thấy không khí hơi thay đổi, đặt gói cay cay xuống, đứng dậy đi về phía căn tin.
“Ê Sanh Sanh, đừng ngại mà, tớ có nói gì đâu, đừng đi mà!” Lam Lôi Lôi vội gọi.
“Không đi, tớ chỉ đi mua băng dán cá nhân thôi.” Giản Sanh trả lời.
Lam Lôi Lôi: [Ôi trời ơi.]
Hứa Châu Thiên nhìn vết thương trên tay, thoáng ngẩn người, nhưng trong lòng lại như có mật ngọt lan ra.