Lúc này đội ngũ chia thành hai nửa, phần sau dừng lại, bảy nam sinh gồm Triệu Thần Vũ, Nguyên Bào, Trương Kiếm… đi ra giữa sân. Loa chuyển sang một bản nhạc tiết tấu mạnh, bảy người cùng nhảy street dance.
Tất cả đều cởi áo khoác đồng phục, bên trong mặc áo thun đen đồng bộ, cổ tay phải đều mang vòng xích, Triệu Thần Vũ đứng đầu, áo thun khác một chút, cổ có viền trắng.
Cậu là người dẫn nhảy, chỉ vài giây, cả sân vận động đã sôi sục, tiếng hò hét vang dậy.
“Ơ, sao không thấy Hứa Châu Thiên?” Có người hỏi.
“Người ta làm cầm cờ rồi còn gì.”
“Đáng tiếc thật, muốn xem đại lão nhảy quá, street dance của cậu ấy mới gọi là đỉnh.”
“Triệu đại lão cũng nhảy rất giỏi mà, aaaa! Mê chết mất thôi.”
“Tớ muốn xem Hứa Châu Thiên, Hứa Châu Thiên! Năm ngoái cậu ấy còn nhảy, sao năm nay không nhảy nữa.”
“Không biết, chắc đợi đến lễ hội nghệ thuật may ra.” Còn chưa nói xong lại hét: “Triệu Thần Vũ! Triệu Thần Vũ!”
“Không! Tớ muốn xem Hứa Châu Thiên!” Bên cạnh có nữ sinh gào lên.
Rất nhiều người hùa theo, nhất là muốn xem vị thần tượng của lớp 11A1 nhảy một đoạn.
Hứa Châu Thiên vẫn đứng cạnh Giản Sanh, dáng vẻ bình thản, không động đậy.
Lam Lôi Lôi nhìn Triệu Thần Vũ làm động tác trồng chuối, nghĩ nếu không phải học kỳ này lớp bọn họ có thêm Giản Sanh, thì nhân dịp đại hội thể thao này, chắc chắn có thể thấy đại lão trổ tài street dance.
Nhưng bây giờ cậu ta đang mặc nguyên bộ âu phục, sao có thể lên nhảy được chứ.
Điệu nhảy kết thúc, đội hình tập hợp lại, Giản Sanh và Hứa Châu Thiên dẫn cả lớp đi hết nửa vòng sân vận động, cuối cùng dừng ở bãi cỏ bên phải thuộc chỗ đứng của lớp 11A1.
“Rất tốt.” Trương Tú Anh đi tới vỗ vai Giản Sanh.
Một buổi sáng bận rộn, cô gần như quên truy cứu chuyện lúc đầu hai đứa này đi muộn.
Giản Sanh mỉm cười nhạt.
Trương Tú Anh nhìn cô rồi lấy trong túi ra một thỏi son: “Màu nhạt quá, tô thêm đi.”
Giản Sanh ngoan ngoãn đứng yên để mặc cô giáo tô son cho mình.
Lúc duyệt xong, Trương Tú Anh nói mặt cô nhạt nhòa quá, phải trang điểm tươi tắn hơn liền ra tay ngay tại chỗ. Giản Sanh cũng không tiện từ chối, đành im lặng chịu.