Sóng Nhiệt

Chương 71: Diễu hành

Trước Sau

break

  “7 giờ rồi, sao lớp mấy đứa đó còn chưa đến?” Giáo viên chủ nhiệm lớp 11A2 - Chu Hà, đi tới hỏi.

Trương Tú Anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Chắc dậy muộn.”

“Thời gian duyệt chỉ có một tiếng, mấy đứa đó rốt cuộc định bao giờ mới tới?” Chu Hà cau mày.

Cô biết rõ Hứa Châu Thiên của lớp 11A1 là kiểu tùy hứng. Có khả năng cậu trực tiếp không đến.

Điều này Trương Tú Anh cũng từng nghĩ qua, nhưng cho dù Hứa Châu Thiên trễ cũng thôi, không ngờ cả Giản Sanh ngoan ngoãn như thế cũng trễ, mà cô hiểu rõ Hứa Châu Thiên hơn người khác.

Dù cậu có kiêu căng cỡ nào nhưng những chuyện quan trọng tuyệt đối không qua loa.

Người này rất mâu thuẫn, một mặt ngông nghênh, ghét bị ràng buộc, nhưng một mặt lại cực kỳ rõ ràng đâu là việc cần làm.

Nhưng hôm nay là sao.

Tổ trưởng của khối cũng đi tới hỏi, Trương Tú Anh đi qua đi lại, mày hơi nhíu.

Lớp 11A1 là lớp đầu tiên ra sân, bây giờ các lớp khác đều chờ bọn họ đi trước.

“Thế này đi, cho các lớp khác cứ...” Trương Tú Anh định bảo Chu Hà cho lớp 11A2 đi trước để không làm chậm tiến độ, lời còn chưa dứt liền thấy hai bóng dáng chạy vào từ cổng lớn vào.

Ngoài cô ra, rất nhiều ánh mắt cũng dõi theo.

Nam sinh dáng người cao ráo, âu phục trắng anh tuấn, khí chất kiêu ngạo, bên cạnh là nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa, để lộ vầng trán trắng sáng, sơ mi trắng, váy ngắn đỏ.

Hai người xuất hiện, như một phong cảnh rực rỡ.

Do chạy vội nên gương mặt Giản Sanh đỏ ửng.

Vừa rồi Hứa Châu Thiên dẫn cô qua cánh cổng sắt rỉ sét kia, quả thật rất gần, rẽ một cái liền tới.

“Rốt cuộc hai em làm gì mà đi muộn vậy?” Khi hai người chạy tới trước mặt, Trương Tú Anh nhíu mày.

Giản Sanh định mở miệng giải thích nhưng Trương Tú Anh đã nói: “Thôi, lát nữa nói sau, giờ duyệt trước! Đi theo cô.”

Giản Sanh vội vàng theo sau, Hứa Châu Thiên đi chậm rãi phía sau.

“Hai đại lão lớp một đến trễ mấy phút, không phải ở rừng cây nhỏ hôn nhau đấy chứ, hehe.”

“Cái kiểu này mới hợp với Hứa đại lão chứ.”

“Nhưng mà nói thật, Giản Sanh sao lại đẹp đến mức nghẹt thở như vậy.”

...

Tôn Tuyết Ngưng đứng ở vị trí lớp 11-5, trên người cũng mặc bộ đồng phục giống Giản Sanh.

Nghe thấy mấy lời bàn tán từ các lớp khác, lòng bàn tay siết chặt tấm bảng trong tay.

“Tuyết Ngưng.” Bên cạnh có nam sinh gọi cô.

“Tuyết Ngưng?”

Tôn Tuyết Ngưng giật mình nhìn sang Nhạc Tư Hạo: “Hả?”

Nhạc Tư Hạo nói: “Giáo viên bảo bắt đầu duyệt rồi, vị trí chúng ta ở bên kia.”

Tôn Tuyết Ngưng ngơ ngác gật đầu, theo cậu ta đi qua.

Lớp một tuy trễ nhưng cũng không làm lỡ nhiều thời gian, cuối cùng buổi duyệt vẫn thuận lợi hoàn thành.

Gần 8 giờ, sân vận động người càng lúc càng đông, dần biến thành biển xanh đồng phục, khối 12 không tham gia, chỉ có khối 10 và 11, chia thành ba mươi mốt lớp, trước mỗi lớp đều có hai lá cờ trắng, một học sinh cầm cờ, một học sinh cầm bảng tên.

Lễ khai mạc bắt đầu đúng 8 giờ, lãnh đạo trường đều đã ngồi trên khán đài, loa phát thanh vang lên.

Khối 11 vào sân trước, dẫn đầu là lớp 11A1.

Là lớp đầu tiên lại còn đứng ngay phía trước, Giản Sanh có chút căng thẳng, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi.

Bên tai vang giọng nói.

“Cậu thích mùa hè hay mùa thu?” Hứa Châu Thiên hình như đang hỏi cô, cậu đứng sau lưng cô.

Giản Sanh nhìn thẳng phía trước trả lời: “Mùa hè.”

Hứa Châu Thiên cười khẽ: “Vì sao?”

Giản Sanh nghĩ, cái người này, lúc này mà còn có tâm trạng tám chuyện. Nhưng nhờ vậy mà cô cũng bớt căng thẳng hơn.

Khi loa phát đến lượt lớp 11A1, Giản Sanh giơ bảng đi trước.

Có lẽ cái căng thẳng chỉ tồn tại trong lúc chờ đợi, khi thực sự bước đi, Giản Sanh chỉ tập trung nhìn thẳng, bước chân vững vàng, nhanh chóng dẫn lớp tới trước khán đài.

“Lớp 11A1, không hề tầm thường, thế như chẻ tre, vương giả xứng vương miện! Khối 11A1, không hề tầm thường, thế như chẻ tre, vương giả xứng vương miện!”

Phía sau các bạn cùng lớp đồng thanh hô vang khẩu hiệu đã được cả lớp bỏ phiếu chọn.

Khí thế bừng bừng, sau đó Giản Sanh tiếp tục dẫn đội tiến lên.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương