Thời gian trôi qua, Giản Sanh lấy điện thoại ra định xem giờ thì chú ý thấy trước mặt xuất hiện một bóng người, ngay sau đó một hộp sữa bò lạnh dán lên mặt cô.
Ngẩng đầu lên lại là Hứa Châu Thiên.
Cậu là người cầm cờ của lớp, mặc một bộ âu phục trắng chỉnh tề, chân cũng đi đôi bốt đen cổ cao giống cô.
Khuôn mặt cậu vốn sắc sảo, dáng người cao thẳng, khoác bộ đồ này càng toát lên vẻ anh tuấn cũng che đi phần ngông nghênh, thay bằng nét nghiêm nghị lạnh lùng.
“Sao cậu lại ở đây?” Hứa Châu Thiên hỏi.
“Tớ...” Giản Sanh nhìn quanh, phát hiện xung quanh vẫn chưa có ai đến, sân điền kinh rộng lớn lúc này chỉ có cô và Hứa Châu Thiên.
“Hôm qua cô Trương không phải nói tập trung ở sân thể dục sao?” Giản Sanh nói.
Ánh mắt Hứa Châu Thiên dường như thoáng hiện hứng thú, khóe môi hơi nhếch: “Đúng là tập trung ở sân thể dục.”
“Nhưng mà, cậu không đi nhầm chỗ rồi chứ?”
“Là tập trung ở sân số 1, chỗ này là sân số 2.” Hứa Châu Thiên nói: “Sân số 1lớn hơn, mấy lần đại hội thể thao của Tam Trung đều tổ chức ở đó.”
Nghe xong lời giải thích, Giản Sanh vội lấy điện thoại ra xem, đã gần 6 giờ 55.
Hôm qua lúc Trương Tú Anh thông báo chỉ nói ở sân thể dục, cô liền vô thức nghĩ là ở đây, vì bình thường học thể dục cũng đều ở sân này, nào ngờ Tam Trung còn có một sân khác.
Giản Sanh nhanh chóng cất điện thoại và quyển sổ từ vựng vào cặp, đeo lên lưng đứng dậy.
Trời phía đông đã nhuộm ánh bình minh, nắng sáng rực rỡ. Giản Sanh mặc một chiếc sơ mi trắng càng làm nổi bật làn da trắng mịn, gương mặt không chút tì vết. Gió nhẹ thổi qua, chiếc váy đỏ ngắn chớp chớp lay động, đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài đôi bốt đen, sáng đến chói mắt.
“Đi thôi, đồ ngốc, tớ đưa cậu qua đó.” Hứa Châu Thiên nhìn cô nói.
Cái xưng hô “đồ ngốc” kia, Giản Sanh nhịn xuống, đi nhầm chỗ quả thực đúng là chuyện buồn cười.
“Thế còn cậu sao cũng ở đây?” Giản Sanh hỏi.
Hứa Châu Thiên nói: “Tớ tối qua không về nhà, ở ký túc xá.”
“Đi ngang qua.”
Trong lòng cậu nghĩ, may mà vậy, nếu không cũng chẳng nhìn thấy Giản Sanh ngồi đây ôm quyển sổ từ vựng đọc chăm chú.
Cảnh tượng đó, vừa buồn cười lại vừa thú vị.
Thời gian gấp, Giản Sanh nói: “Vậy chúng ta mau đi thôi!”
Hai chữ “chúng ta” dường như khiến Hứa Châu Thiên hài lòng, cậu khẽ ừ, đưa hộp sữa bò trong tay qua: “Muốn uống không?”
Giản Sanh lắc đầu: “Tớ ăn sáng rồi.”
Hai người cùng đi ra khỏi sân số 2, Giản Sanh thì bước chạy, phát hiện Hứa Châu Thiên không hề vội vàng, vẫn thong thả đi phía sau bình tĩnh uống sữa bò. Cô nắm chặt quai cặp quay lại nói: “Cậu có thể nhanh chút không.”
“Đến đây.” Hứa Châu Thiên dường như đã uống hết, lười nhác bóp hộp sữa dẹp lại, tiện tay ném vào thùng rác gần đó, chuẩn xác không lệch.
Sau đó cậu đưa tay nắm lấy cổ tay Giản Sanh.
“Không phải gấp sao, tớ đưa cậu đi đường tắt.”
Giờ này vẫn còn sớm, đoạn đường này chủ yếu là khu dạy học của khối 10, xung quanh yên tĩnh. Hứa Châu Thiên kéo cô chạy qua một con đường trồng đầy cây xoan cao lớn, mùi hương lan trong gió, rồi gặp một cánh cổng sắt hơi rỉ sét.
Cổng khóa chặt, không vào được.
Giản Sanh nghĩ, đây chính là con đường tắt Hứa Châu Thiên nói sao, chẳng bằng không đi, giờ chẳng phải phải quay lại sao.
Nhưng nghe Hứa Châu Thiên nói: “Đợi chút.” Sau đó cô thấy cậu bám vào cột cạnh cổng, tay chân linh hoạt leo lên.
“Ê, Hứa Châu Thiên...” Giản Sanh ngạc nhiên.
Vừa nãy còn đứng cạnh cô, chớp mắt cậu đã như nhân vật trong truyện võ hiệp nhảy phắt lên trên cánh cổng, động tác cực kỳ dứt khoát, rõ ràng không phải lần đầu.
Giản Sanh từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn, đến giai đoạn nổi loạn cũng chưa từng có, mấy chuyện như trèo cổng thế này hoàn toàn khác hẳn cuộc sống thường ngày của cô.
Rất nhanh, Hứa Châu Thiên đã nhảy vào bên trong.
Giản Sanh đứng ngơ ngác bên ngoài rồi nghe tiếng xích sắt vang lên, chẳng bao lâu sau Hứa Châu Thiên từ trong mở cổng ra.
Cậu vẫn mặc bộ âu phục trắng phẳng phiu, chân mang đôi bốt đen, nhướn mày nói với cô: “Đứng ngẩn ra làm gì, vào đi.”