Sóng Nhiệt

Chương 69: Dễ thương

Trước Sau

break

  Vì chuyện đó, mấy ngày liền Giản Sanh không nói chuyện với Hứa Châu Thiên. Cũng như có được một lý do để né tránh tình cảm cậu dành cho cô.

Đại hội thể thao diễn ra vào thứ năm và thứ sáu tuần này, kéo dài hai ngày. Đại hội thể thao luôn là sân khấu của Lý Văn Dương, dù hơi mũm mĩm nhưng cậu có năng khiếu thể thao vượt trội. Tuần mới bắt đầu, cậu gần như chiều nào cũng ra sân luyện tập, có vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng để tỏa sáng, không muốn Giản Sanh phải chờ, còn dặn cô mấy hôm nay tan học cứ về trước.

Chiều thứ tư, Giản Sanh như thường lệ đến trạm xe buýt chờ xe.

Xe buýt tuyến 16 đến, cô cầm thẻ giao thông bước lên. Quẹt thẻ xong, vừa kéo tay vịn an toàn, liếc thấy một bóng người lướt qua trước xe.

Áo khoác đồng phục mặc lỏng lẻo, khí chất lười biếng, trên người đeo một chiếc túi. Giản Sanh nhìn thấy đôi chân dài của cậu bước lên xe.

Vừa thu lại ánh mắt, người đó đã xuất hiện trước mặt, Giản Sanh siết chặt tay vịn trên đầu.

Mấy hôm nay Lý Văn Dương không đi xe về cùng cô, Hứa Châu Thiên gần như hôm nào cũng lên chuyến xe này.

Nhưng mấy lần trước cậu đều không đến bắt chuyện, như thể chỉ tình cờ đi cùng chuyến.

Giản Sanh ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt Hứa Châu Thiên đang nhìn cô. Đôi mắt đen như hai viên đá obsidian.

“Còn giận tớ hả?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Cô đã không giận từ lâu rồi.

Chỉ là...

Giản Sanh nói: “Không có.”

Đến lượt Hứa Châu Thiên ngẩn người.

Giọng Giản Sanh rất dịu dàng, lại xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể làm gì được.

Hứa Châu Thiên lại tiến gần thêm chút nữa, kéo khóa áo khoác trước ngực xuống, lộ ra một chú thỏ trắng hồng. Chính xác là một chiếc ly hình thỏ.

Giản Sanh nhìn chằm chằm. Là chiếc ly mà hôm đó ở tiệm gốm Kỳ Chi, cậu đã cẩn thận tô màu.

“Dễ thương không?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“Dễ thương.”

Hứa Châu Thiên nghiêng người lại gần: “Ừ, giống cậu.”

Giản Sanh còn chưa kịp phản ứng, chiếc ly thỏ đã được nhét vào tay cô, giọng cậu trầm thấp lười biếng vang lên: “Tặng cậu.”

Hơi thở chưa kịp rời đi, bên mũi toàn là hương đỗ hành trên người cậu, còn có chút mùi thuốc lá nhàn nhạt.

“Tiên nữ, sau này đừng không để ý đến tớ nữa, được không?”

...

Ngày hôm sau là thứ năm, sáng 8 giờ, trường Tam Trung tổ chức lễ khai mạc đại hội thể thao.

Hôm thứ hai Giản Sanh bị Trương Tú Anh gọi vào văn phòng, bảo cô trong lễ khai mạc sẽ phụ trách cầm bảng, còn phát cho cô một bộ quần áo cần mặc khi lên sân khấu.

Một chiếc sơ mi trắng, một chiếc váy ngắn xếp ly đỏ cùng một đôi bốt đen cổ thấp.

Sáng hôm đó cần đến trường sớm một tiếng để tập dượt chuẩn bị, Giản Sanh liền đặt báo thức lúc 6h20.

Cô vốn không có thói quen ngủ nướng thêm, chuông reo là chật vật ngồi dậy ngay.

Vừa bước xuống giường, ánh mắt đầu tiên rơi vào chiếc cốc trà thỏ trắng hồng đặt trên bàn học.

Nắng sớm lọt qua khe rèm, chiếu một luồng sáng nghiêng vào phòng, vừa khéo xuyên qua chiếc cốc đó.

Giản Sanh ngẩn người một lát, đi đến kéo rèm ra. Ánh sáng tràn ngập, lại là một ngày mới.

Dọn dẹp xong, cô không gọi Lý Văn Dương cùng đi mà ra cửa trước.

Mỗi lớp đều có người cầm bảng và người cầm cờ phải đến sớm, chiều hôm qua Trương Tú Anh đã nhắn 7 giờ tập trung ở sân thể dục.

Giản Sanh tới trường sớm, xe buýt vừa dừng mới 6h40. Nhưng khi đến sân thể dục, cô phát hiện chẳng có ai.

Giản Sanh nhìn đồng hồ nghĩ chắc là còn sớm, ngoài cô ra mọi người vẫn chưa đến.

Cô mở khóa kéo cặp, lấy ra một quyển sổ từ vựng.

Trong lúc chờ đợi, cô cúi đầu đọc từ vựng. Xung quanh không có ai, cô liền đọc thành tiếng, không sợ làm phiền đến người khác.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương