Sóng Nhiệt

Chương 68: Tớ vẫn sẽ thích

Trước Sau

break

  Trong lúc cậu đang dạy dỗ người ta, Giản Sanh bước tới kéo tay Lý Văn Dương dẫn cậu rời khỏi phòng bida.

Vệ Thư Dao đi theo sau.

“Sao lại thế? Lý Văn Dương, sao cậu lại đánh nhau với người ta?” Vệ Thư Dao hỏi.

Cô chắc cũng giống Giản Sanh, trong lòng vẫn còn mơ hồ chưa hiểu chuyện. Giản Sanh sợ Lý Văn Dương lại gây chuyện nên mới kéo cậu rời khỏi đó.

Cô từng thấy Hứa Châu Thiên đánh nhau trong hẻm, cũng từng chứng kiến một chiều mưa cậu một mình đấu cả nhóm người.

Dưới lớp vỏ học thần, cậu là một con người hoàn toàn khác. Rất nguy hiểm, cũng chẳng phải người có tính khí tốt.

Mà Trương Kiếm lại là bạn thân của cậu. Dù vừa rồi trông cậu như đang bảo vệ Lý Văn Dương.

“Không có gì đâu, hai người đừng biết thì hơn.” Lý Văn Dương liếc Giản Sanh một cái, không định giải thích gì với cô.

Thấy Hứa Châu Thiên đuổi theo, sơ mi đỏ nuốt nước bọt, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, còn chưa kịp bình tĩnh lại thì có người khoác vai cậu: “Đù, anh em, biết cái thằng béo kia là ai không?”

“Ai?” Sơ mi đỏ nhíu mày.

“Nó là em họ của Giản Sanh.”

“Giản Sanh, chính là cô gái vừa đi cùng anh Thiên vào đó.”

“Đúng rồi, tụi này đều gọi cô ấy là Giản Nữ Thần.”

...

Thang máy mở cửa, Giản Sanh dẫn Lý Văn Dương và Vệ Thư Dao bước vào thì một bóng người nhanh chóng chạy tới.

Cô vừa bước vào cổ tay đã bị kéo lại, bị người kia lôi ra ngoài.

“Ê, chị!” Lý Văn Dương ngơ ngác, sao lại có người kéo chị mình ra, định đưa tay chặn cửa thang máy, nhưng phía trước có hai người chắn lối, tay cậu vừa chạm vào khe cửa thì cửa đã khép lại.

Vệ Thư Dao phản ứng còn chậm hơn, chưa kịp thốt lên gì thì cửa đã đóng.

Hai người cùng nhìn chằm chằm vào cánh cửa thanh máy khép lại.

Từ trong thang máy bất ngờ bị kéo ra ngoài, Giản Sanh cũng ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn xem ai.

Hứa Châu Thiên buông tay cô ra nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.

Giữa hàng lông mày là cảm xúc mà Giản Sanh không thể phân biệt rõ, đáy mắt cũng tối lại.

“Sao vậy?” Giản Sanh hỏi.

“Giận rồi à?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Cô giận gì chứ, là do Lý Văn Dương nóng tính, vì một câu nói mà gây chuyện.

Câu nói đó...

Giản Sanh vừa định hỏi gì đó, Hứa Châu Thiên đã lên tiếng: “Cậu yên tâm, dù cậu kêu không hay, tớ vẫn sẽ thích, không phải, mẹ nó, đang nói cái quái gì vậy.”

Dù Giản Sanh có ngây thơ đến đâu, liên tưởng đến lý do Lý Văn Dương gây sự vì một câu nói, lúc này cô cuối cùng cũng hiểu ra.

Tai lập tức đỏ bừng.

Hai người đứng trong hành lang, nơi này không đông người, phía xa là thang máy, có hai ba người đang đứng chờ.

Hứa Châu Thiên tiến lại gần một bước: “Tớ thay mặt thằng bạn khốn nạn của Trương Kiếm xin lỗi cậu, nhưng lời tớ vừa nói...”

“Hứa Châu Thiên!” Giản Sanh cắt ngang.

“Ở.” Hứa Châu Thiên hơi nhướng mày.

Chết tiệt, vẻ mặt đỏ bừng của cô, cậu thật sự không chịu nổi.

Giản Sanh không muốn nói gì thêm, đúng lúc đó thang máy mở cửa lại, cô tránh sang một bên nhanh chóng bước vào cùng những người khác.

Lần này Hứa Châu Thiên không ngăn cản, chỉ nhìn cô đỏ mặt chen vào đám đông, như thể không muốn nhìn cậu thêm một cái nào nữa.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương