“Đều tại Hứa đại lão, tớ muốn khóc quá.” Vệ Thư Dao nhìn cái ly mình làm, chỗ nào cũng ổn, chỉ có miệng ly bị thủng một lỗ, buồn bã nói.
Giản Sanh không nhịn được cười: “Tớ thấy ngược lại còn đặc biệt hơn, không sao đâu.”
“Cậu đang an ủi tớ đúng không.”
Thanh toán xong, Giản Sanh thấy Nguyên Bào và Hứa Châu Thiên đang đợi bên ngoài.
Vệ Thư Dao mặt đầy biểu cảm “ôi trời”, trong lòng cảm khái không thôi.
Ngày Giản Sanh chuyển đến Tam Trung, cô tuyệt đối không ngờ, nhân vật phong vân của Tam Trung lại thất bại dưới váy đào của bạn thân mình.
Hứa Châu Thiên bước đến trước mặt Giản Sanh, nhìn vào hàng mi đen dài cong vút của cô: “Muốn tớ dẫn cậu đi chơi không?”
“Có thể dẫn theo bạn cậu luôn.”
Giản Sanh chưa trả lời ngay.
Nguyên Bào nói: “Đi đi Giản nữ thần, cậu muốn chơi gì, ăn gì, uống gì, anh Thiên đều bao hết.”
“Không cần đâu.” Giản Sanh nói: “Tớ còn phải đi mua ba lô với bạn.”
Lúc trước quyết định làm gốm, nghĩ mua ba lô mang theo sẽ bất tiện nên để việc mua ba lô lại sau.
“Mua ba lô?” Hứa Châu Thiên nhướng mày.
Giản Sanh đáp: “Ừm.”
Điện thoại rung lên, là điện thoại trong túi Hứa Châu Thiên. Cậu lười biếng lấy ra nghe máy.
Chỉ bấm nghe không nói gì, chờ bên kia lên tiếng trước.
“Anh Thiên, Lý Văn Dương đánh nhau với bạn của anh Tiện rồi.”
Hứa Châu Thiên đứng ngay trước mặt, khoảng cách gần, Giản Sanh nghe rõ tiếng trong điện thoại, ngẩng đầu lên.
“Lý Văn Dương?” Hứa Châu Thiên nhìn cô.
“Ừ.”
Hứa Châu Thiên không hỏi thêm, chỉ nhàn nhạt nói: “Tôi qua đó ngay.”
Giản Sanh đầy nghi hoặc, nghĩ sao Lý Văn Dương lại xuất hiện trong cuộc gọi của Hứa Châu Thiên: “Không phải trùng tên chứ? Lý Văn Dương...”
“Là em trai cậu, hôm nay Lâm Phi rủ đi đánh bida.”
Chuyện đánh nhau, nghe thôi đã khiến Giản Sanh lo lắng, sợ Lý Văn Dương gặp chuyện.
Kế hoạch ban đầu bị phá vỡ, Giản Sanh không thể không đi cùng Hứa Châu Thiên đến phòng bida.
Vệ Thư Dao và Nguyên Bào cũng đi theo.
May mà đều trong cùng trung tâm thương mại, phòng bida ở tầng hai, đi thang máy là tới.
Trước cửa phòng bida có nhiều người vây quanh, hai bảo vệ đang chuẩn bị vào trong.
Giản Sanh nhíu mày.
“Mới vào đã thấy ngứa mắt rồi, nhìn cái mặt như con gấu.” Bạn của Trương Kiếm mặc áo sơ mi đỏ, mặt đầy khó chịu.
“¥@&#.” Lý Văn Dương chửi thề.
Một nhóm người vừa tách hai bên ra, sơ mi đỏ vùng khỏi kiềm chế lại lao lên định đá vào bụng Lý Văn Dương, nhưng tay bị ai đó kéo mạnh, cả người bị hất ngược lại.
“Dừng tay.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Thiếu niên áo trắng xuất hiện khiến cả trường hợp hỗn loạn lập tức yên lặng.
Hứa Châu Thiên cao ráo, tóc đen rũ trước trán, ánh đèn chiếu lên gương mặt góc cạnh của cậu.
Phía sau cậu là một cô gái mặc váy liền dịu dàng, tóc xõa, làn da trắng như tuyết, ánh lên dưới đèn, tuổi tác trông không chênh lệch mấy nhưng nhan sắc cực kỳ nổi bật.
Trong đám đông, ánh mắt mọi người đều dừng lại ở cô, khó mà rời đi.
Sơ mi đỏ ngẩn người nhìn vài giây, sự tức giận với Lý Văn Dương cũng vơi đi một nửa.
“Anh Thiên.” Có người gọi.
“Sao thế?” Hứa Châu Thiên hỏi.
Trương Kiếm bước tới kể lại đầu đuôi sự việc.
Cũng không phải chuyện gì phức tạp, chỉ là một câu nói khiến Lý Văn Dương nổi giận. Mà bạn của cậu ta cũng là kiểu dễ bốc hỏa, thế là đánh nhau.
Khá là đau đầu.
“Nó nói cái gì?” Hứa Châu Thiên nhìn về phía sơ mi đỏ.
Không khí lặng ngắt, Trương Kiếm không nói gì.
“Nói đi.” Hứa Châu Thiên mất kiên nhẫn.
Sơ mi đỏ gan cũng lớn, mở miệng: “Tôi nói gì đâu, chỉ nói một câu đẹp thì sao, tắt đèn cũng như nhau, kêu có ngọt không?’”
Vì đông người, cậu ta lược bỏ vài chữ ***. Nói xong, ánh mắt cậu ta liếc về phía cô gái sau lưng Hứa Châu Thiên.
Cô gái hình như không hiểu ý câu đó, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Hứa Châu Thiên nhìn Lý Văn Dương, không biết có đoán ra gì không, bước lên túm cổ áo sơ mi đỏ: “Nói ai? Nói rõ cho tao.”
Không khí xung quanh lập tức căng thẳng, sơ mi đỏ cảm thấy có gì đó không ổn.
“Hả?”
Hứa Châu Thiên chỉ nhìn cậu ta như không có ý lặp lại lần hai.
“Ờm.” Sơ mi đỏ đành phải thành thật: “Trường các cậu, Giản..."
Một cú đấm bất ngờ giáng xuống.
“Ê, không được đánh nhau.” Hai bảo vệ vội lao tới.
Bọn họ tưởng người mới đến là người giúp can ngăn, đã kiểm soát được tình hình, ai ngờ lại là người gây chuyện.
Xét thấy đối phương là bạn của Trương Kiếm, cú đấm của Hứa Châu Thiên không dùng hết sức, chỉ đánh một cú.
“Sau này đừng nói mấy lời như vậy nữa.” Hứa Châu Thiên vỗ nhẹ lên mặt cậu ta, giọng lạnh lùng: “Nghe rõ chưa?”
Sơ mi đỏ không ngờ một câu nói đùa lại gây hậu quả nghiêm trọng như vậy, giọng run run đáp: “Biết... biết rồi.”