Giản Sanh đưa bình hoa cho nhân viên. Bên Vệ Thư Dao tiến độ chậm hơn, cái ly mới vừa thành hình.
Cô đứng dậy đi đến xem.
“Bảo, cậu có muốn thử không?” Vệ Thư Dao hỏi.
Giản Sanh lắc đầu: “Không.”
Cô sợ mình vừa động vào cái ly mà Vệ Thư Dao vất vả làm ra sẽ bị cô phá hỏng.
“Giản nữ thần là tôi dạy giỏi đấy, không thì cái ly của cô ấy chắc thảm lắm.” Ngồi ở máy tạo hình bên cạnh, Nguyên Bào nói.
“Cậu đúng là phiền!” Vệ Thư Dao không nhịn được nói.
Giản Sanh quay đầu nhìn, Nguyên Bào đã làm xong một cái đĩa, đang dán hoa trang trí ở đáy và xung quanh, hoa nhỏ xinh, nhìn rất chuyên nghiệp, cả cái đĩa trông tinh tế hơn hẳn cái ly của Vệ Thư Dao.
Bên kia Hứa Châu Thiên vẫn ngồi trước bàn, chưa hoàn thành cái ly thỏ của mình.
“Chờ chút nha, sắp xong rồi.” Vệ Thư Dao nói.
Cái “chờ chút” của cô kéo dài đến hai mươi phút.
Hứa Châu Thiên đã tô xong cái ly thỏ, Nguyên Bào cũng hoàn thành cái đĩa. Người đứng xem giờ thành ba người.
Không biết anh chàng đẹp trai kia là Hứa Châu Thiên thì không sao, nhưng giờ đã biết, Vệ Thư Dao cảm thấy áp lực tâm lý cực lớn.
Người mà cô từng nghe danh ở trường Phụ Trung cũng là nhân vật mà Giản Sanh nhắc đến không ít lần, giờ đang đứng cạnh, còn đang xem cô làm thủ công, cảm giác đó thật khó diễn tả.
“Bạn cậu kỹ thuật không tồi nha.” Hứa Châu Thiên kiên nhẫn nhìn một lúc, thản nhiên nhận xét.
Giây tiếp theo thấy Vệ Thư Dao dùng dao khắc đâm thủng một lỗ ở miệng ly.
...
Lầu hai, phòng bida.
Ánh đèn trần chiếu xuống bàn bida xanh lá, từng nhóm ba bốn người tụ lại chơi một bàn.
Lý Văn Dương ngủ đến tận trưa mới tỉnh, đến muộn nhưng vừa xuất hiện đã được chào đón. Lâm Phi ném cây cơ cho cậu, bảo cậu đánh nốt ván sau.
“Đừng nói là cậu không biết chơi nha.” Lâm Phi nói.
“Biến đi, tôi mà không biết?” Lý Văn Dương cầm cơ bước đến bàn.
Một cú đánh xoáy, viên bi số 6 lăn vào lỗ.
“Béo ca, đỉnh nha!” Một nam sinh bên cạnh khen.
Vừa khoe kỹ năng xong tâm trạng Lý Văn Dương rất tốt, nhưng lúc này lại nghe bàn bên cạnh có người bàn tán.
“Sao anh Thiên lại đi làm gốm vậy? Chắc là đi với gái rồi.”
Người trả lời là Trương Kiếm, học cùng lớp với chị cậu: “Ai biết, anh Thiên không nói, hỏi Nguyên Bào thì chỉ trả lời một câu anh hùng khó qua ải mỹ nhân.”
“Anh Thiên không phải có người thích rồi sao? Trường các cậu, Giản nữ thần ấy. Kỳ thi vừa rồi còn vượt một điểm, đứng nhất luôn.”
“Đúng đó, nhưng cũng không thể vì một đóa hoa mà bỏ cả vườn hoa chứ.” Một nam sinh khác cười.
“Cậu biết cái gì, Giản nữ thần đặc biệt xinh đẹp.”
“Đẹp thì sao, tắt đèn cũng như nhau, quan trọng là kêu *** có ngọt không?” Một tên buông lời tục tĩu.
Tiếng cười vang lên.
Lý Văn Dương cau mày, cầm cây cơ ném thẳng về phía tên kia: “Mẹ mày, không biết nói chuyện thì câm mồm.”