Giản Sanh định đến căng tin mua chai nước uống, muốn hỏi Lam Lôi Lôi có đi không. Quay đầu lại, Giản Sanh thấy Triệu Thần Vũ ném một cây vợt cầu lông cho Lam Lôi Lôi, mấy người có vẻ chuẩn bị chơi cầu lông.
Giản Sanh bèn một mình đi về phía căng tin.
Trên đường cô gặp một nam sinh đang đạp xe ngang qua, khóa kéo cặp của cậu ấy hình như chưa kéo kín, một túi bút rơi ra.
“À à.” Nam sinh đôi tai đỏ lên, kéo dây đeo cặp xuống, nhét túi bút vào rồi nhanh chóng kéo khóa lại.
“Tớ, tớ đi đây.” Cậu nói xong: “Cảm ơn lần nữa nhé.”
Giản Sanh nói: “Không có gì.”
Nam sinh đạp xe rời đi, Giản Sanh đi sang phía đối diện.
Gió nóng lướt qua ngọn cây, lá nghiêng về một phía, trong không khí thoang thoảng mùi hoa ngọc lan.
Khi Giản Sanh đi ngang qua một bụi cây, cổ tay bất ngờ bị ai đó kéo lại, lôi cô đến trước một gốc cây lớn. Lưng cô khẽ va vào thân cây, một chiếc lá khô rơi xuống đầu, cô đưa tay định gỡ ra thì bắt gặp ánh mắt đen láy của Hứa Châu Thiên.
“Cậu làm gì vậy?” Giản Sanh hỏi.
Hứa Châu Thiên nói: “Tớ thấy hết rồi.”
“Thấy gì cơ?” Giản Sanh không hiểu.
“Vừa nãy, cậu nói chuyện với một nam sinh.” Hứa Châu Thiên ôm bóng rổ bằng tay trái, giọng điệu lười biếng.
“Thì sao?” Giản Sanh thấy cách nói của cậu thật kỳ lạ.
Hứa Châu Thiên nhếch môi: “Không sao cả.”
Một sợi tóc bị gió thổi dính vào mặt, Giản Sanh gạt ra sau tai, định rời khỏi khoảng trống giữa Hứa Châu Thiên và gốc cây, nhưng cậu lại giơ tay chống phía sau cô như đang vây lấy, cũng như đang giữ chặt, làm cô không thể thoát ra.
Giản Sanh ngơ ngác nhìn cậu.
Cậu vốn hay mặc áo trắng hoặc đen, rất ít khi chọn màu khác. Gương mặt sắc nét, đường nét rõ ràng. Khi mặc áo trắng, vẻ ngang ngược trong cậu bị che đi phần nào, nhưng một khi khoác lên áo đen, phong thái có phần bất cần đời lại càng nổi bật.
Lúc này cậu đang mặc một chiếc áo thun đen.
Cảm nhận được hơi thở của cậu đến gần, Giản Sanh quay mặt đi: “Hứa Châu Thiên.”
“Giản Sanh.” Nghe thấy cậu gọi tên cô, giọng hơi khàn: “Hay là mình cá cược một ván nhé?”
Giản Sanh quay đầu lại.
Hứa Châu Thiên nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không còn giấu nổi sự quyết liệt: “Sắp thi giữa kỳ rồi mà.”