Sóng Nhiệt

Chương 60: Chỉ là muốn ngồi gần cậu thôi

Trước Sau

break

  Đợi mọi người xếp hàng theo thứ hạng xong, Trương Tú Anh nói: “Giản Sanh, em có thể vào lớp chọn chỗ ngồi rồi.”

Cách xếp chỗ ngồi như thế này là lần đầu tiên Giản Sanh được trải nghiệm.

Trường cấp hai trước đây không khắc nghiệt đến vậy, mỗi học kỳ chỉ đổi chỗ một lần và cũng không dựa theo thành tích để xếp chỗ.

Giản Sanh nắm chặt quai cặp bước vào lớp, đối diện với một phòng học trống trải, cô rơi vào thế khó.

Cô cũng không biết nên ngồi ở đâu.

Trước đây từng nói với Lam Lôi Lôi rằng thích ngồi cuối lớp, thật ra chỉ là cái cớ cô bịa ra lúc đó. Ngồi quá xa đôi khi giáo viên nói nhỏ một chút là cô nghe không rõ, hơn nữa giờ ra chơi thì phía sau lớp cũng ồn hơn phía trước.

Không muốn mất thời gian, Giản Sanh không do dự lâu đi đến một vị trí gần cửa sổ, ở khoảng giữa lớp rồi ngồi xuống.

Giữa chừng Trương Tú Anh có việc, chuyện xếp chỗ giao hết cho Triệu Thần Vũ rồi cô rời đi sau một cuộc gọi.

Triệu Thần Vũ thấy Giản Sanh đã chọn chỗ liền gọi: “Hứa Châu Thiên, đến lượt cậu.”

Hứa Châu Thiên bước vào lớp.

Giản Sanh lấy một cuốn sổ từ vựng ra để chép, thấy Hứa Châu Thiên vào, nghĩ rằng cậu chắc sẽ chọn ngồi cuối lớp.

Lam Lôi Lôi từng nói chỗ ngồi cuối cùng cạnh cửa sổ là chỗ riêng của cậu. Cậu lần nào cũng ngồi đó.

Nhưng không lâu sau, phía sau vang lên tiếng kéo ghế. Hứa Châu Thiên ngồi ngay sau lưng cô.

Giản Sanh khựng lại, cây bút trong tay dừng giữa trang giấy.

“Sao lại ngồi gần phía trước thế?” Hứa Châu Thiên hỏi cô.

Giản Sanh quay đầu lại: “Cậu chê ngồi phía trước mà sao còn ngồi sau tôi?”

“Không được à?”

Hứa Châu Thiên lười biếng đặt cặp xuống, ghé sát lại: “Chỉ là muốn ngồi gần cậu thôi.”

Tòa nhà dạy học này, các phòng học đều có hai hàng cửa sổ, hướng nam và hướng bắc.

Vì vậy việc Hứa Châu Thiên và Giản Sanh chọn ngồi cùng nhau, không còn là hàng cuối nữa, bị các bạn học đi ngang hành lang nhìn thấy rõ mồn một.

Lam Lôi Lôi trong lòng “chậc chậc chậc” một tiếng, nghĩ thầm, nếu bây giờ chỗ ngồi không phải bàn đơn ghế đơn mà là kiểu cũ hai bàn ghép lại, thì Hứa Châu Thiên nhất định sẽ chọn làm bạn cùng bàn với Giản Sanh chứ không phải ngồi sau cô.

“Tần Tiêu Đồng, đến lượt cậu.” Triệu Thần Vũ gọi tên người thứ ba.

Kỳ thi tháng này, trừ hạng 5 và hạng 9, top 10 gần như đều ở lớp một, lớp một cũng gần như bao trọn top 50 của khối, ngay sau đó tên người đứng thứ 4 trong lớp cũng được Triệu Thần Vũ đọc lên.

“À, người tiếp theo là tôi.” Triệu Thần Vũ không khách sáo, cầm danh sách vào lớp chọn chỗ.

Điện thoại trong túi rung lên, cậu lấy ra xem.

Lam Bảo Bảo: [Tôi muốn ngồi cạnh Giản Sanh, cậu tự lo liệu đi.]

Triệu Thần Vũ xem xong tin nhắn nhét điện thoại lại vào túi.

Không biết Lam Lôi Lôi định ngồi cạnh kiểu gì, Triệu Thần Vũ nhìn quanh chỗ ngồi gần Giản Sanh, cuối cùng đặt cặp xuống ghế bên cạnh Hứa Châu Thiên.

Sau đó cậu cầm danh sách ra ngoài tiếp tục gọi.

Từng bạn từng bạn bước vào, lớp học dần được lấp đầy.

Trước đây Hứa Châu Thiên, Triệu Thần Vũ và Lam Lôi Lôi luôn là tổ hợp trước sau, nhiều bạn trong lớp đều biết Triệu Thần Vũ và Lam Lôi Lôi là thanh mai trúc mã, tuy thường xuyên cãi nhau nhưng mỗi lần chọn chỗ đều ngồi cùng nhau, thêm Hứa Châu Thiên tạo thành một nhóm nhỏ, nên bàn trước của Triệu Thần Vũ luôn không ai chọn, mặc định để dành cho Lam Lôi Lôi.

Bàn trước của Giản Sanh cũng không ai chọn, đặc biệt là con trai.

“Tớ đến rồi Sanh Sanh.” Lam Lôi Lôi cuối cùng cũng vào lớp, đặt cặp xuống bàn trước của Triệu Thần Vũ, chỉ cách Giản Sanh một lối đi: “Sau này chúng ta coi như là bạn cùng bàn một nửa rồi.” Cô nói với Giản Sanh.

Giản Sanh mỉm cười với cô.

Hứa Châu Thiên ngẩng đầu khỏi quyển sách trong tay.

Khi không cười, Giản Sanh có vẻ lạnh lùng, dung mạo khuynh thành khiến người ta nảy sinh ham muốn chinh phục, nhưng khi cô cười, chỉ một góc nghiêng thôi cũng đủ ngọt ngào đến tận tim.

Hay lắm, Lam Lôi Lôi ngồi cạnh cô thì cô cười, còn cậu ngồi sau cô thì cô lại tỏ vẻ khó chịu.

Hứa Châu Thiên khẽ nhếch môi.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương