Trong lớp học, Giản Sanh ngồi ở chỗ của mình, trên bàn mở quyển giải đề tổng hợp.
Trong lớp chỉ có hai người, không khí yên tĩnh, nhưng dù cô nhìn chằm chằm như vậy cũng không đọc được chữ nào.
Dãy bàn cạnh cửa sổ, Hứa Châu Thiên cũng ngồi ở chỗ của mình, lười biếng tựa vào ghế, tay cầm một cuốn sách bìa đen rất dày, có lẽ cũng chưa lật qua trang nào.
Vừa nãy sau khi Giản Sanh giải thích rõ ràng, Hứa Châu Thiên mới chịu đặt cô xuống đất.
Sau đó cậu cũng không ép cô phải đến phòng y tế, nhưng không cho cô xuống lầu tập thể dục, bảo cô về lớp nghỉ ngơi, nói rằng thể dục giữa giờ không bắt buộc, có thể xin nghỉ.
Giản Sanh không còn cách nào đành cùng cậu quay lại lớp học.
Trong lòng thầm thấy may mắn vì lúc Hứa Châu Thiên bế cô, không bị thầy cô hay bạn học nào bắt gặp.
“Được rồi, tôi nghỉ ngơi trong lớp, vậy cậu đi tập thể dục đi.” Lúc đó Giản Sanh nói.
“Cậu không cần ở lại lớp với tôi đâu, cậu cứ đi đi, Hứa Châu Thiên, đi tập thể dục đi.”
“Tôi ở lại với cậu hồi nào, hôm nay tôi cũng không khỏe, không muốn đi không được à?”
Chân mọc trên người Hứa Châu Thiên, Giản Sanh chẳng làm gì được cậu, thế là cả hai đều ở lại lớp học.
Giản Sanh đặt hai chân lên thanh ngang dưới bàn, kéo cuốn sách trên bàn lại gần.
“Giản Sanh và Hứa Châu Thiên sao đều không đến?” Trên sân thể dục, Trương Tú Anh nhìn qua hàng ngũ hai lượt rồi hỏi Triệu Thần Vũ.
Không lâu trước đó, Hứa Châu Thiên vừa nhắn tin cho Triệu Thần Vũ, nên cậu tự nhiên sẽ giúp cậu ấy và Giản Sanh nói đỡ: “Giản Sanh không khỏe lắm nên hôm nay không đến. Còn Hứa Châu Thiên thì, ừm…”
“Nói là thi được hạng nhì, tâm trạng không tốt nên không muốn đến.”
Lý do gì kỳ lạ vậy. Nhưng lý do này lại rất hợp với tính cách của Hứa Châu Thiên.
Trương Tú Anh vốn nổi tiếng là người luôn cưng chiều học sinh giỏi như báu vật, im lặng một lúc rồi cũng không hỏi thêm gì, không trách móc, chỉ đi về đầu hàng lớp.
Bên này, trong lớp học chỉ có hai người, bầu không khí yên tĩnh kéo dài cho đến khi toàn trường kết thúc buổi thể dục giữa giờ.
Hai nữ sinh đầu tiên bước vào lớp đều dừng lại nhìn nhau một cái, cuộc trò chuyện vốn rôm rả cũng ngừng lại, trên mặt hiện rõ biểu cảm kiểu “Oa”, “Hai đại thần hẹn nhau trốn tiết à???” rồi lặng lẽ về chỗ ngồi.
Sau đó, học sinh quay lại lớp ngày càng nhiều, không khí lớp học lại trở nên náo nhiệt.
Một lúc sau, Trương Tú Anh bước vào lớp, nói với cả lớp: “Mọi người yên lặng, chuyện gì thì các em cũng biết rồi, chuẩn bị xếp lại chỗ ngồi, thu dọn cặp sách đi, lớp trưởng, dẫn mọi người ra cửa tập trung.”
Triệu Thần Vũ trả lời một tiếng.
Giản Sanh cúi đầu thu dọn đồ vào cặp, kéo khóa lại.
Trương Tú Anh đi tới: “Giản Sanh, Triệu Thần Vũ nói em không khỏe?”
Trước đó Hứa Châu Thiên đã nói với cô là đã nhắn tin cho Triệu Thần Vũ nên Giản Sanh gật đầu, thành thật nói: “Vâng, cô giáo, là em…”
Phần sau cô nói rất nhỏ nhưng Trương Tú Anh vẫn nghe thấy, cô nói: “Được rồi, không sao. Trường hợp đặc biệt thế này cô hiểu được, chỉ là đến hỏi thăm em một chút thôi.”
“Cảm ơn cô giáo.” Mặt Giản Sanh hơi đỏ mặt.
“Cùng mọi người ra ngoài tập trung nhé, mỗi lần xếp chỗ đều dựa theo thứ hạng thành tích, lần này em thi tháng đứng nhất, đứng ở vị trí đầu tiên.” Trương Tú Anh mỉm cười.
Giản Sanh ngẩn ra một chút, phản ứng chậm chạp: “Dạ.”
Sau một hồi xôn xao, mọi người đều tập trung ngoài lớp học.
Có người nhớ thứ hạng của mình, có người không, Triệu Thần Vũ cầm bảng xếp hạng của lớp, những người không nhớ thì vây quanh cậu.
Trước đây người đứng đầu luôn là Hứa Châu Thiên. Lần này vị trí đầu tiên đã đổi chủ, Giản Sanh đeo cặp bước đến vị trí đầu tiên dưới ánh nhìn sáng rực của hàng chục đôi mắt.
Một bóng dáng cao ráo chen lên phía sau cô, cao hơn cô một đoạn, tay đút túi, dáng vẻ lười biếng.
Là người từng đứng nhất, nay đứng nhì Hứa Châu Thiên.