Tiết ngữ văn kết thúc. Sau bài tập bảo vệ mắt, nhiều bạn ùa ra ngoài chuẩn bị ra sân tập thể dục giữa giờ.
Từ sau khi Giản Sanh chuyển tới, Lam Lôi Lôi quen đi cùng cô, lần này cũng vậy, cô gọi một tiếng: “Giản Sanh, đi thôi.”
Giản Sanh mím môi, nhanh chóng nhét đồ vào túi quần đồng phục rồi bước đến bên cạnh cô nói: “Lôi Lôi, cậu đi trước đi, tớ phải vào nhà vệ sinh một chút.”
“Có cần tớ đợi không?” Lam Lôi Lôi hỏi.
“Không cần, tớ sợ trễ.” Giản Sanh đáp rồi vội đi.
“Tóc xoăn, lại đây.” Lúc này Triệu Thần Vũ gọi Lam Lôi Lôi.
Vì tóc của Lam Lôi Lôi là tóc xoăn tự nhiên, từ hồi mẫu giáo, Triệu Thần Vũ đã đặt cho cô biệt danh “Tóc xoăn”, lớn rồi thỉnh thoảng vẫn gọi vậy.
“Gì nữa.” Lam Lôi Lôi vốn định đợi Giản Sanh quay lại, nhưng bị gọi biệt danh nên có chút không vui, đành đi về phía Triệu Thần Vũ.
Bụng dưới Giản Sanh hơi khó chịu, cô ngược dòng người đi đến nhà vệ sinh.
Quả nhiên là “cái đó” đã đến, may mà cô có chuẩn bị sẵn băng vệ sinh trong cặp.
Xong xuôi, cô rửa tay ở bồn thì nhìn thấy trong gương một bóng người khác, là Tôn Tuyết Ngưng.
Không khí yên lặng.
Hai người không nói gì chỉ lẳng lặng rửa tay, trong không gian chỉ còn tiếng nước chảy.
Giản Sanh khóa vòi định rời đi.
“Giản Sanh.” Tôn Tuyết Ngưng gọi.
Giản Sanh dừng bước.
Tôn Tuyết Ngưng tiến lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tinh xảo của Giản Sanh.
“Có chuyện gì?” Giản Sanh hỏi.
“Lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ.” Tôn Tuyết Ngưng nói.
Giản Sanh chẳng có hứng tám chuyện: “Xem ra là không có chuyện gì, tôi đi trước.”
“Cậu sao lại lạnh nhạt thế, tôi đâu có làm gì sai.”
Giản Sanh dừng lại: “Cô nghĩ chúng ta thân lắm sao? Tôi cần phải nhiệt tình với cô chắc?”
Trước mặt Tôn Tuyết Ngưng, sự lãnh đạm trong xương tủy của Giản Sanh hoàn toàn bị khơi dậy. Chính cô cũng không khống chế được điều này.
Tôn Tuyết Ngưng nghẹn lời, cố nói: “Chúng ta có chung một người ba, sao lại không...”
“Câm miệng.” Giản Sanh lạnh lùng cắt ngang.
Ngực Tôn Tuyết Ngưng phập phồng, không dám nói nữa.
“Được, tôi sai rồi. Vậy cậu có thể nói cho tôi biết, tại sao lại chuyển đến Tam Trung? Là vì Hứa Châu Thiên sao?”
Giản Sanh ngẩn người, không hiểu sao cô ta lại liên hệ mình với Hứa Châu Thiên, nhưng cũng chẳng muốn phí lời: “Liên quan gì đến cô?”
Tôn Tuyết Ngưng mặt trắng bệch, biết cô sẽ không trả lời.
Không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Giản Sanh vòng qua cô ta đi ra ngoài.
Hành lang hầu hết đều trống, học sinh đều ra sân. Không biết có phải do vừa gặp Tôn Tuyết Ngưng, bụng cô càng thêm khó chịu, đau quặn lại.
Cô thật sự không đi nổi nữa, ngồi xuống sát tường, ôm lấy bụng.
Trước mắt cô xuất hiện một đôi giày thể thao đen, theo đó là hương thoang thoảng của đỗ hành.
“Cậu sao thế?” Giọng nói quen thuộc vang lên.
Hứa Châu Thiên.
Giản Sanh ngẩng lên liếc nhìn hậu, khẽ lắc đầu: “Không có gì.”
Cậu cũng ngồi xuống, ngang tầm mắt nhìn cô: “Không có gì mà lại ngồi đây suy nghĩ về cuộc sống à?”
Giản Sanh vốn đã thấy khó chịu, không muốn tốn sức nói chuyện với cậu nữa, cô vịn tường đứng dậy định đi xuống dưới tầng.
Lúc này, cô vẫn muốn cố gắng tham gia tập thể dục phát giữa giờ.
Không ngờ lại bị Hứa Châu Thiên bế lên, Giản Sanh giật mình.
Bên ngoài hành lang là cây xanh rợp bóng, những chiếc lá mảnh mai cắt ánh nắng thành từng mảnh vụn, gió nhẹ thổi qua.
Hứa Châu Thiên tay rắn chắc có lực, bế Giản Sanh theo kiểu ngang người, đôi giày vải trắng của cô khẽ đung đưa bên chân cậu, cổ áo bị gió thổi tung lên.
“Hứa Châu Thiên, cậu thả tôi xuống.” Mặt Giản Sanh đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
“Đưa cậu đến phòng y tế.” Ánh mắt Hứa Châu Thiên dừng trên má cô, giọng nói có phần lạnh nhạt.
“Tôi, tôi không phải...” Giản Sanh đột nhiên không biết phải nói sao với cậu, thấy sắp bị cậu bế đi mới vội vàng nói ra: “Tôi không bị bệnh, chỉ là, chỉ là đến kỳ rồi.”
Hứa Châu Thiên lại không hiểu: “Kỳ nào?”
Giản Sanh nghiến răng, hai tai nóng bừng đỏ ửng: “Kinh. Nguyệt.”
Sợ cậu vẫn không hiểu, cô nắm một góc áo bổ sung: “Cái mà con gái nào cũng sẽ có ấy.”