Ông uống hai ngụm trà, cười: “Giờ các em đã biết bài văn thứ ba đạt điểm tuyệt đối là của ai rồi chứ?”
“Biết rồi ạ, Giản nữ thần!” Nguyên Bào đặc biệt vỗ bàn phụ họa.
Giản Sanh: [...]
Chân Đào đặt bình giữ nhiệt xuống bàn: “Thầy không ngờ nha, học sinh mới lại lợi hại như vậy.”
“Hứa Châu Thiên, áp lực đấy, về sau ngai vàng hạng nhất của em, e là khó giữ.” Thầy giáo nhìn Hứa Châu Thiên.
Hôm nay, thật ra là ngày các thầy cô đều mong đợi đã lâu. Từ lâu họ muốn có ai đó vượt qua Hứa Châu Thiên để áp chế bớt ngạo mạn của cậu.
Vốn nghĩ không đợi được đến khi tốt nghiệp, không ngờ Giản Sanh chuyển đến.
Giản Sanh cầm chặt bút. Từ khi đạt hạng nhất, ánh mắt người khác cùng lời khen của thầy cô đã vô hình tạo áp lực cho cô.
Lần này nhờ có đề dự đoán của Hứa Châu Thiên cô mới may mắn vượt qua cậu, lần sau rất có thể vị trí kia lại trở về tay cậu.
Chân Đào hiếm khi cười rạng rỡ đến vậy, lấy ra ba bài văn đạt điểm tối đa: “Ba bài văn đạt điểm tuyệt đối lần này thuộc về Triệu Thần Vũ, Tần Tiêu Đồng và Giản Sanh, rất xuất sắc. Nào, ba em lên đọc tác phẩm của mình để cả lớp cùng học tập.”
Ba người được gọi đều thấy hơi đen mặt.
Đây vốn là thói quen của Chân Đào, Triệu Thần Vũ và Tần Tiêu Đồng đã quen, còn Giản Sanh thì chưa.
“Giản Sanh, em lên đọc trước đi.” Thầy ngoắc tay.
Da đầu cô tê rần. Cảm giác này cứ như quay về hồi cấp hai.
Lúc đó Nguyên Bào giơ tay: “Thầy ơi, để em đọc thay Giản nữ thần đi! Người ta chắc ngại lắm.”
Cả lớp bật cười.
Chân Đào nghiêm giọng: “Có gì mà ngại, đứng trước lớp đọc văn cũng là rèn luyện cách ăn nói và sự can đảm, sau này vào đại học, ra xã hội đều có ích. Giản Sanh, mau lên đây.”
Cô đành đứng dậy bước lên bục giảng.
Ánh nắng sớm rọi qua kẽ lá ngoài cửa chiếu nghiêng vào trong, đổ sáng cả bóng hình cô.
Cô mặc bộ đồng phục xanh nhạt, làn da trắng mịn, hai má ửng hồng, hơi cúi đầu, tay cầm bài văn giọng dịu dàng cất lên: “Bài của em có nhan đề là...”
Một cơn gió lùa vào làm tóc đuôi ngựa và áo khoác đồng phục rộng khẽ bay.
Chiếc bút trong tay Hứa Châu Thiên dừng lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào người cô, không rời.
Bài văn gần 900 chữ, Giản Sanh mất tầm sáu phút mới đọc xong.
Có người khởi đầu vỗ tay thật to, ngay sau đó cả lớp cũng vỗ tay theo, không khí nhiệt liệt vô cùng.
Ánh mắt của mọi người đều quá mức nóng bỏng khiến mặt Giản Sanh đỏ bừng.
“Được rồi Giản Sanh, em có thể xuống dưới, rất xuất sắc.” Chân Đào mỉm cười.
Giản Sanh cầm bài chuẩn bị bước xuống bục giảng thì Chân Đào lại gọi: “Khoan đã.”
Thầy nói: “Truyền bài văn của em xuống từ tổ một đi, để mọi người cùng học tập.”
Giản Sanh đành phải làm theo, đưa bài trong tay cho bạn đầu bàn tổ một.
“Không sao đâu, các em không cần xem kỹ quá, thầy còn hai bài văn điểm tối đa nữa, lát nữa cũng sẽ phát xuống cho xem. Được rồi, tiếp theo, Triệu Thần Vũ và Tần Tiêu Đồng, hai em ai đọc trước nào?” Chân Đào hỏi.
Ông vừa nói xong Giản Sanh đã về chỗ ngồi xuống.
Chắc không muốn là người cuối cùng đọc, Tần Tiêu Đồng chủ động giơ tay. Sau khi đọc xong đến lượt Triệu Thần Vũ.
Triệu Thần Vũ ở trong lớp cũng rất được hoan nghênh, khi cậu bước lên bục, tiếng vỗ tay cực kỳ rộn ràng không kém gì Giản Sanh. Có nam sinh còn hô: “Anh Vũ, anh Vũ!”
Một nữ sinh, chắc là ngày thường chỉ vùi đầu học chưa từng lướt diễn đàn trường hay tám chuyện, nghe Triệu Thần Vũ đọc bài của mình thì khẽ nói với cô bạn ngồi cạnh: “Tớ thấy Giản Sanh với Triệu Thần Vũ hợp quá, giống như trai tài gái sắc ấy.”
Cô bạn kia lộ vẻ “cậu có mạng không thế”, đang định tìm cách sửa lại cho đúng.
Tằng Tiểu Nguyệt ngồi ngay sau cũng trầm mặc.
Tầm mắt Hứa Châu Thiên từ sách dời lên liếc nhìn Triệu Thần Vũ một cái.