Sóng Nhiệt

Chương 56: Hạng nhất đang làm gì thế

Trước Sau

break

[Hạng nhất, đang làm gì thế?]

Giản Sanh nhìn chữ “hạng nhất” kia, vô cớ thấy như cậu đang châm chọc mình.

Cô không quên, cậu từng cho cô mấy đề dự đoán.

Khi ở văn phòng Trương Tú Anh, biết được cô chỉ hơn cậu một điểm, cô liền nghĩ, nếu không có bản word đề dự đoán kia, liệu cô có được hạng nhất không.

Đa phần là không.

Bởi vì lúc ở Phụ Trung, điểm khối tự nhiên của cô hiếm khi vượt 260.

Lần này là cao nhất.

Có lẽ vì lâu không thấy cô trả lời, điện thoại lại rung lên.

[Lạnh lùng thế, không thèm để ý đến tôi?]

Thực ra vừa nãy Giản Sanh đang ngẩn người chứ không bận việc gì, liền trả lời: [Không có làm gì.]

Điện thoại sau đó reo chuông, Hứa Châu Thiên trực tiếp gọi qua.

Căn phòng yên tĩnh bỗng bị âm thanh phá vỡ.

Chuông gọi điện thoại ấy, không hiểu sao khiến Giản Sanh bỗng khẩn trương.

Cô do dự một lát mới bấm nhận: “Alo?”

“Không làm gì, vậy sao lâu vậy mới nhận máy?” Giọng Hứa Châu Thiên trong điện thoại khàn khàn.

Giản Sanh cầm chặt di động: “Có chuyện gì không?”

Nghe thấy giọng cô qua điện thoại, hầu kết cậu khẽ động.

“Muốn nghe giọng của hạng nhất trước khi đi ngủ không được à?” Cậu cười nhẹ.

Cái chữ “hạng nhất” này, cậu nhắc tới hai lần, đều như chứa mấy phần u oán.

Giản Sanh mím môi.

“Sao không nói?”

Phòng im lìm, giọng cậu trầm thấp, khàn đặc.

Giản Sanh nói: “Hôm đó cảm ơn cậu đã cho mấy đề dự đoán.”

Cô chủ động nhắc tới, đến lượt Hứa Châu Thiên im lặng.

Dường như nghe ra trong giọng cô có chút áy náy.

“Cảm ơn cái gì.” Cậu xoay xoay cục gôm màu cà phê trong tay, nắm trong lòng bàn tay, xoa đến tận đốt ngón tay.

Nói thật, cậu cũng không ngờ Giản Sanh sẽ mang đến cho mình bất ngờ lớn như vậy.

Đúng lúc nghe tiếng gõ cửa, Giản Sanh giật thót lên.

“Sanh Sanh.” Là giọng Phó Yên Hồng, bà gõ xong liền mở cửa.

Giản Sanh chưa kịp cúp điện thoại, vội úp điện thoại xuống bàn, thầm cầu nguyện Hứa Châu Thiên đừng lên tiếng.

Dù rõ ràng giữa cô và cậu chẳng có gì mờ ám nhưng lại dấy lên cảm giác chột dạ.

“Con có hai cái áo đã khô rồi.” Phó Yên Hồng cầm vào hai chiếc áo thun.

Giản Sanh lòng bàn tay ra mồ hôi: “Cảm ơn mợ.”

“Cảm ơn cái gì, ngủ sớm chút, đừng học khuya quá.” Phó Yên Hồng nói.

Bà đặt áo xuống rồi đi ra.

Giản Sanh thở phào một hơi, căn phòng lại trở về yên tĩnh.

Cô cầm điện thoại lên, đầu dây bên kia vẫn yên lặng, rất hiếm khi mà cậu chịu phối hợp, không để lộ ra tiếng động.

“Hứa Châu Thiên.” Cô khẽ gọi.

“Ừm, ở đây.” Cậu lập tức trả lời, giọng lười nhác.

Mái tóc mềm rũ bên tai, trên bàn có chiếc gương nhỏ phản chiếu gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của Giản Sanh. Cô ngồi xuống ghế: “Nếu không còn việc gì thì tôi cúp máy đây.”

“Chờ chút.” Hứa Châu Thiên nói: “Tôi còn chưa nói xong.”

“Cậu nói đi.”

Ngón tay thô ráp cậu miết cục gôm, kéo dài âm điệu: “Bị cậu áp, tôi rất cam tâm tình nguyện.”

Ngày hôm sau, thứ sáu.

Tiết đầu buổi sáng vừa kết thúc, Giản Sanh cầm bình ra phòng nước để lấy nước.

Một đám nam sinh đang đùa giỡn ở hành lang thấy cô đến liền đồng loạt nhìn lại, tên đứng đầu Nguyên Bào reo lên: “Giản nữ hiệp, à không phải, Giản nữ thần tới rồi, mau nhường đường!”

Sáng nay lúc vào cổng trường, cô còn nghe một bạn nam trong lớp gọi mình Giản nữ hiệp. Giờ lại thế này khiến cô có phần lúng túng, im lặng đi qua.

Lấy nước xong quay về, cô gặp một nam sinh cao gầy, kiếm mày mắt sáng, hình như từng gặp qua ở đâu đó.

“Cậu là lớp 11A1 đúng không?” Lăng Dữ Hằng gọi lại cô.

Chưa kịp để cô xác nhận, cậu liền đưa cho cô một chiếc USB: “Giúp tớ đưa cái này cho Hứa Châu Thiên lớp cậu.”

Cậu như còn việc gấp, nói xong liền đi.

Giản Sanh cúi đầu nhìn, thấy mặt USB khắc chữ “L”. Nắm chặt trong tay, cô quay về lớp.

Vừa bước vào cửa thì nghe thấy Triệu Thần Vũ đang dặn chuyện đổi chỗ trong tiết thể dục giữa giờ.

Dặn xong lại nhắc tuần sau trường tổ chức đại hội thể thao.

Giản Sanh yên lặng lắng nghe, đi thẳng xuống cuối lớp.

Lần này Hứa Châu Thiên hiếm hoi không ra ngoài chơi, cậu đang dựa ghế ngồi, lười nhác đọc tạp chí truyện tranh.

Giản Sanh đến bàn cậu, đặt USB lên: “Có bạn nam nhờ đưa cho cậu.”

Hứa Châu Thiên ngẩng đầu.

Cô đứng bên bàn, gần, mang theo mùi hương nhè nhẹ.

“Bạn nam nào?” Cậu chậm rãi hỏi.

Giản Sanh trả lời: “Không biết, đưa xong đi liền.”

Cậu “ồ” một tiếng, không hỏi nữa.

Giản Sanh trở về chỗ ngồi.

Hứa Châu Thiên thu ánh mắt nhìn cô, cầm lấy USB.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương