Trên bàn ăn, Lý Văn Dương ăn hai miếng mà thấy món nào cũng không hợp khẩu vị.
Lại là cà chua xào trứng, tứ hỷ bánh bột và canh rong biển, chẳng có món chính nào ra hồn.
Hôm qua còn có sườn chiên sốt hành nữa cơ mà.
“Mẹ, hôm nay là ngày quan trọng như vậy, sao mẹ không nấu mâm cơm thịnh soạn hơn chứ? Mấy món này chẳng thể hiện được tay nghề nấu ăn tuyệt vời của mẹ gì cả.” Lý Văn Dương buột miệng nói.
Phó Yên Hồng còn không hiểu con mình sao, nhìn thôi đã biết nó chê bai, ghét bỏ mấy món hôm nay: “Thôi đi, hôm nay thì là ngày gì mà ngày quan trọng, mẹ chịu nấu cho cả nhà ăn đã là may rồi, còn kén cá chọn canh, với lại con nhìn thịt trên người con đi, thỉnh thoảng ăn thanh đạm chút không được sao?”
Lý Văn Dương ho nhẹ một tiếng: “Chị lần này thi tháng đứng hạng nhất trường Tam Trung.”
Bình thường Lý Văn Dương tuyệt đối không bao giờ chủ động nhắc tới chuyện thi thố, nhưng hôm nay quả thật rất khác, bản thân cậu cũng rất kinh ngạc nên mới muốn chia sẻ với ba mẹ.
“Trường Tam Trung đó, chứ không phải Phụ Trung.” Lý Văn Dương bổ sung.
Đũa trong tay Lý Kiệt và Phó Yên Hồng dừng lại.
“Thật vậy hả, Sanh Sanh?” Lý Kiệt nở nụ cười, đúng là bất ngờ.
Giản Sanh gật đầu: “Dạ.”
“Bao nhiêu điểm?” Lý Kiệt lại hỏi.
“707 điểm.” Giản Sanh trả lời.
Lý Văn Dương tiếp lời: “Ba mẹ không biết đâu, hôm nay vừa công bố điểm, cả trường Tam Trung đều chấn động. Trước giờ bọn họ có một đứa đứng nhất rất kiêu ngạo, lần nào cũng nhất, vậy mà lần này bị chị con đoạt mất. Con còn tưởng Tam Trung ghê gớm lắm, hóa ra cũng bình thường thôi. Chị, lần sau chị cũng phải đứng nhất, mỗi lần đều cao điểm hơn thằng Hứa Châu Thiên mới được.”
“Có thể đó Sanh Sanh, lợi hại.” Phó Yên Hồng khen ngợi.
Lý Văn Dương nói: “Cho nên mẹ, tối nay hay là mình đặt vịt quay Bắc Kinh ăn mừng nha?”
Phó Yên Hồng lập tức đổi sắc mặt, dùng đũa gõ cái bát của Lý Văn Dương: “Chị con thi được nhất, còn con thì sao?”
“Có phải hạng bét không?”
“Mẹ, đang nói chị con mà, sao tự nhiên lôi con vô làm gì, điểm của con không quan trọng.” Lý Văn Dương gãi sau gáy, sợ nhất là bị mẹ đột nhiên hỏi tới thành tích.
Lý Kiệt nghiêm giọng: “Gì mà điểm của con không quan trọng? Điểm của con cũng quan trọng như nhau. Chị con có thể thi nhất, còn con thì luôn luôn hạng bét, không biết nhìn lại mình hả?”
Phó Yên Hồng phụ họa: “Đúng đó, con mà chịu bỏ thêm chút thời gian học hành thì thi cũng được thêm vài điểm rồi.”
Lý Văn Dương bĩu môi: “Được rồi ba, mẹ, vịt quay Bắc Kinh con không ăn nữa, đừng nói nữa, ăn cơm, ăn cơm.”
“Còn không cho ba mẹ nói hả, lần này con thi được bao nhiêu điểm, xếp hạng bét thứ mấy, con nói xem?” Phó Yên Hồng không định bỏ qua.
Giản Sanh chậm rãi nhai miếng mộc nhĩ trong miệng, nhớ đến tấm bảng điểm dán ở Tam Trung.
Cô có nhìn qua. Tên của Lý Văn Dương ở tận cuối bảng, đứng thứ ba từ dưới lên…
Mỗi môn đều không qua điểm trung bình, khối tự nhiên là tệ nhất, lần này chỉ được 19 điểm.
Phó Yên Hồng với Lý Kiệt dường như cũng lười truy hỏi điểm số của Lý Văn Dương nữa, nhưng Giản Sanh nhìn ra, sắc mặt cả hai kém đi rất nhiều.
Cơm tối xong, Giản Sanh về phòng cầm điện thoại nhắn cho Lý Văn Dương.
“Lát nữa chị qua giảng bài cho em.”
Quả nhiên, Lý Văn Dương kịch liệt từ chối: “Đừng chị ơi!! Em nghe là ngủ gục liền đó, chị đừng qua, ngàn vạn lần đừng… em còn bận mở máy đánh game với bạn nữa.”
Giản Sanh gõ chữ: “Em bớt chơi game đi.”
“Biết rồi mà, chị sao cứ lải nhải như mẹ em vậy.” Lý Văn Dương trả lời.
Ngay cả Phó Yên Hồng còn chẳng quản nổi cậu, Giản Sanh dĩ nhiên cũng không có cách, đành bỏ ý định qua giảng đề.
Cô cầm bút trên bàn, vô thức cạy nắp bút.
Tiếng điện thoại rung lên.
Điện thoại cô vẫn đang cầm trong tay, cúi đầu nhìn thấy màn hình lóe sáng một tin QQ mới.