Sóng Nhiệt

Chương 54: Cũng hay đấy chứ

Trước Sau

break

  Lâm Phi vừa hay cầm điện thoại lướt đến đoạn này, là người từng nói Giản Sanh tổ hợp lý chỉ được 25 điểm, chính là cậu ta, lông mày và khóe miệng đều giật giật hai cái.

Còn đang ngơ ngác chưa hoàn hồn, có người dùng đầu chổi chọc cậu một cái: “Này, tụi tôi đang chăm chỉ quét dọn, cậu lười biếng cái gì đấy?”

Lâm Phi ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt hơi tròn của Lý Văn Dương.

Thấy Lâm Phi trừng mắt nhìn mình, ánh mắt khá kỳ lạ, Lý Văn Dương nhíu mày: “Này.”

“Chị cậu là học bá à?” Lâm Phi buột miệng hỏi.

Không đúng, phải là học thần mới đúng.

Lý Văn Dương nhìn cậu thêm hai giây, không hiểu sao cậu lại hỏi vậy, hơi ngẩng cằm: “Ừ, sao thế?”

Lâm Phi nghiêm túc: “Biết lần thi tháng này chị cậu được hạng mấy không?”

Lý Văn Dương nói: “Thế nào cũng phải trong top 20, dù sao vào top 20 chắc chắn không vấn đề gì, chị tôi ở trường Phụ Trung lần nào cũng đứng nhất mà.”

Lâm Phi nói: “Ừ, không chỉ top 20, chị cậu đứng nhất thật.”

Đến lượt Lý Văn Dương lộ vẻ mặt kinh ngạc.

...

Quét xong lớp học, Lâm Phi phụ trách đi đổ rác.

Cậu xách túi rác ra phía sau tòa nhà dạy học để vứt, trên đường quay lại lớp thì gặp Hứa Châu Thiên và Trương Kiếm đang hút thuốc ở cuối hành lang.

Tan học rồi, chỗ này hầu như không còn học sinh, chỉ có hai người bọn họ.

Thấy cậu đến, Trương Kiếm đưa cho cậu một điếu thuốc.

Lâm Phi không nhận, nhìn Hứa Châu Thiên một cái: “Thôi, tâm trạng tôi vẫn chưa bình ổn, không hút.”

Đúng lúc có hai nữ sinh đi ngang qua dưới lầu, vừa đi vừa trò chuyện: “Cậu xem diễn đàn trường chưa? Nghe nói học thần Hứa Châu Thiên lớp 11 bị một nữ sinh trong lớp vượt mặt, lần thi tháng này không giành được hạng nhất.”

“Nghe rồi, nữ sinh đó là học sinh mới chuyển đến, tên cũng rất hay, gọi là Giản Sanh, tớ rất tò mò về cô ấy.”

Tiếng nói của bọn họ không gần không xa, vừa đủ lọt vào tai.

Trương Kiếm bật cười, điếu thuốc trong tay chỉ còn chút tàn lửa, ném xuống chân tường rồi dùng chân dập tắt, không nhịn được tò mò nói với Hứa Châu Thiên: “Anh Thiên, phát biểu cảm nghĩ đi?”

Lâm Phi nghĩ thầm, bản thân cũng muốn phát biểu cảm nghĩ.

Nghĩ đến mấy ngày thi, mỗi môn thi xong cậu đều tự tin kỳ lạ đặt phiếu trả lời ở mép bàn, ho nhẹ ra hiệu cho Giản Sanh chép bài mình, giờ thấy thật mẹ nó buồn cười.

Cậu đúng là diễn viên hài rồi.

Bên ngoài tầng hai đối diện với sân vận động rộng lớn.

Đường chạy màu đỏ dài tám trăm mét, lác đác vài học sinh đeo ba lô đi bộ chậm rãi quanh sân, có mấy học sinh thể thao đang chạy nước rút dưới tiếng còi huấn luyện viên.

Trong sân trường trồng nhiều cây bạch dương, chiều tháng 5 gió mát rười rượi, thổi hàng cây bạch dương xào xạc, có vài chiếc lá rơi từ ngọn cây xoay một vòng rồi đáp xuống đất.

Hứa Châu Thiên lười biếng tựa vào tường, hai tay đút túi, ánh mắt hướng ra cảnh vật bên ngoài, thần sắc nhàn nhạt một lúc lâu, giọng điệu đầy ẩn ý: “Cũng hay đấy chứ?”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương