Sóng Nhiệt

Chương 61: Tổ trưởng

Trước Sau

break

  Xếp hạng của Tằng Tiểu Nguyệt sát với Lam Lôi Lôi, cô bước vào thấy bàn trước của Giản Sanh vẫn trống, do dự một lúc rồi lấy hết can đảm đến đó, nói với Giản Sanh: “Giản Sanh, tớ, tớ vẫn có thể tiếp tục ngồi bàn trước cậu chứ?”

Giản Sanh giờ đây có hào quang “hạng nhất khối”, vô tình khiến cô trông khó tiếp cận hơn trước, nhưng Tằng Tiểu Nguyệt từng ngồi bàn trước của cô, biết cô thật ra rất dễ gần lại dịu dàng dễ nói chuyện, thêm vào đó là hy vọng ngồi gần học thần sẽ giúp cải thiện thành tích nên cô dũng cảm đến chọn chỗ.

Giản Sanh nói: “Tất nhiên là được.”

“Ừm!” Tằng Tiểu Nguyệt mỉm cười, vui vẻ đặt cặp xuống.

Hứa Châu Thiên lại liếc nhìn Giản Sanh.

Lam Lôi Lôi vừa hay lấy gương nhỏ ra chỉnh tóc mái, từ gương liếc thấy vị anh lớn bàn chéo phía sau lại không kiểm soát được ánh mắt.

Trong lòng cô không khỏi cảm thán.

Trước đây Hứa Châu Thiên mắt cao hơn đầu, rất kiêu ngạo, cứ như thể trên đời này không có sinh vật nữ nào xứng với mình.

Giờ thì sao? Dường như hoàn toàn đổ gục trước Giản Sanh rồi.

Triệu Thần Vũ rất biết nắm thời gian, đến lượt bạn cuối cùng thì chuông vào học vừa đúng lúc vang lên.

Người cuối cùng có vẻ hơi thảm, vì trong lớp chỉ còn lại chỗ ngồi “độc quyền” mà Hứa Châu Thiên từng chiếm giữ.

Tiết tiếp theo là hóa học, thầy giáo Dương Ngọc nổi tiếng nghiêm khắc bước vào lớp ngay sau đó.

Không còn cách nào, cậu ta xách cặp, hơi run rẩy đi đến chỗ đó ngồi xuống.

Nguyên Bào quay đầu lại, cách ba người an ủi một câu: “Không sao đâu người anh em, ngồi chỗ này biết đâu lần sau cậu không đứng cuối nữa.”

Nghe câu đó, cả lớp đều bật cười.

“Cười cái gì?” Dương Ngọc nhìn sang: “Chuông vào học vang rồi mà không nghe thấy à?”

Một lúc sau, ông phát hiện chỗ ngồi trong lớp thay đổi nhiều, biết là sau kỳ thi tháng lại điều chỉnh chỗ ngồi.

Ban đầu ông không để tâm, nhưng vừa cầm viên phấn lên mới phát hiện Hứa Châu Thiên và Giản Sanh đều ngồi ở hàng giữa cạnh cửa sổ, bàn trước bàn sau.

“Hứa Châu Thiên, lần này sao không ngồi hàng cuối nữa?” Dương Ngọc hỏi.

Cả lớp im lặng, chờ câu trả lời của cậu.

“Đổi chỗ ngồi để trải nghiệm.”

Dương Ngọc cũng chỉ hỏi vậy, chuẩn bị giảng bài nghiêm túc, nghe thấy có người vỗ tay điên cuồng, sau đó là vài tiếng cười đầy ẩn ý, ông lại ngẩng đầu lên.

Giản Sanh mở quyển vở trên bàn, mím môi.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu học!” Dương Ngọc không muốn lãng phí thời gian truy hỏi, nhíu mày nói.

Sau tiết hóa học, Triệu Thần Vũ lại lên bục giảng nói với cả lớp: “Chiếm chút thời gian của mọi người, chúng ta phải chọn tổ trưởng.”

Trước đó không đủ thời gian chỉ sắp xếp chỗ ngồi, việc chọn tổ trưởng để lại tiết nghỉ này.

“Ai muốn đi vệ sinh hay lấy nước thì cứ tự nhiên.” Triệu Thần Vũ bổ sung.

Sau đó bắt đầu từ tổ gần cửa lớp nhất, dần dần đến tổ của Giản Sanh và Hứa Châu Thiên.

“Tổ các cậu thì chọn ai?” Triệu Thần Vũ hỏi.

Cả tổ im lặng hai giây, Tằng Tiểu Nguyệt giơ tay: “Tớ chọn Giản Sanh.”

Nguyên Bào ngồi sau Hứa Châu Thiên cũng nói: “Đồng ý, nhất định phải chọn Giản nữ thần.”

“Tớ cũng chọn Giản Sanh.” Một nữ sinh khác trong tổ lên tiếng.

Giản Sanh rất ngạc nhiên khi mọi người không chọn Hứa Châu Thiên mà lại chọn cô.

“Được, Giản Sanh ba phiếu, không còn ai khác phải không.” Triệu Thần Vũ mặt không biểu cảm.

Dường như nằm trong dự đoán của cậu.

“Giản nữ thần, Giản nữ thần!!” Có nam sinh tổ khác hò reo, dù chẳng liên quan gì đến bọn họ.

Lúc tổ khác chọn tổ trưởng, không náo nhiệt bằng tổ này.

“Mọi người đều đồng ý chứ? Tổ trưởng là Giản Sanh.” Triệu Thần Vũ hỏi.

Nhiều người nói đồng ý, Hứa Châu Thiên cũng lười biếng nói một tiếng: “Đồng ý.”

“Được, vậy tổ trưởng tổ này là Giản Sanh.” Triệu Thần Vũ nói.

Thế là Giản Sanh trở thành tổ trưởng.

Tiết cuối cùng cũng là hóa học.

Gần trưa, ánh nắng rực rỡ, tia sáng vàng xuyên qua tán cây xanh mướt chiếu vào, tươi sáng và nồng nhiệt, Giản Sanh vừa mở sách hóa học, nghe thấy Hứa Châu Thiên gọi cô một tiếng.

“Tổ trưởng, kéo rèm xuống đi.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương