Giản Sanh đến lớp khi còn khoảng mười phút nữa mới vào học. Cô lấy quyển từ vựng tiếng Anh từ ngăn bàn ra, bắt đầu chép lại lên giấy nháp.
Một lúc sau, giọng to của Nguyên Bào vang lên: “Anh Thiên, hôm nay đến sớm dữ ha?”
Hứa Châu Thiên trả lời tỉnh bơ: “Học hành chăm chỉ, ngày ngày tiến bộ.”
Mấy nam sinh trong lớp cười phá lên: “Trời đất, cậu mà còn học nữa thì chúng tôi hết đường sống luôn! Muốn cuốn chết ai đây?”
Giản Sanh vẫn cắm cúi chép từ vựng, trong lòng nghĩ thầm: Hứa Châu Thiên nhìn thì ngông nghênh, kiểu bất cần đời, nhưng lại rất hòa đồng với đám con trai trong lớp, ai cũng có thể đùa vài câu.
Cậu thật sự khác xa kiểu học sinh giỏi truyền thống như cô.
“Giản Sanh, tớ hết bút xóa rồi, cậu cho tớ mượn được không?” Tiếng của Tằng Tiểu Nguyệt từ bàn trước vang lên.
Giản Sanh gật đầu nói: “Được.”
Cô lấy bút xóa từ túi bút đưa cho Tằng Tiểu Nguyệt.
“Cảm ơn nha!” Tằng Tiểu Nguyệt nhận lấy.
Đúng lúc đó có ai búng tay ngay bên tai Giản Sanh. Tằng Tiểu Nguyệt ngẩng đầu đối diện với gương mặt quá mức tinh xảo của Hứa Châu Thiên, sững người mất vài giây.
Cậu đang nhìn Giản Sanh, khóe môi cong cong.
“Gì vậy?” Giản Sanh hỏi.
“Không gì cả, chào một cái không được à?” Hứa Châu Thiên nói lười nhác, tay kéo ghế ngồi xuống.
Giản Sanh nghĩ bụng: Cậu ta rảnh quá không?
Tằng Tiểu Nguyệt nuốt nước bọt, quay lại chỗ ngồi.
Cô không nhìn nhầm, đây không phải lần đầu. Đại ca lớp này rất thích gây chú ý với học sinh mới.
Vừa xóa xong một lỗi, cô lại nghe Hứa Châu Thiên hỏi từ phía sau: “Sáng nay ăn gì vậy?”
“Làm sao vậy?”
“Hỏi một câu không được à?”
“Há cảo.”
“Ừm, ăn ngon không?”
...
Sau giờ đọc sáng, tiết đầu tiên là Ngữ văn.
Thầy Chân Đào bước vào lớp với tâm trạng rất tốt, lưng thẳng, bước đi đầy khí thế.
Tam Trung nổi tiếng làm việc nhanh gọn, kỳ thi tháng hôm qua vừa kết thúc, ba môn đã chấm xong hết. Môn tiếng Anh còn lại, chậm nhất là chiều nay sẽ có điểm.
Trước khi bắt đầu tiết học, thầy Chân Đào uống hai ngụm trà từ bình giữ nhiệt, rồi nói: “Không tệ, lớp mình có tiến bộ. Kỳ này có ba bài văn được điểm tuyệt đối.”
“Đêm qua thầy ngủ mà mơ đẹp luôn đó.”
Ba bài?
“Thầy ơi, ai vậy? Triệu Thần Vũ, Tần Tiêu Đồng, còn người thứ ba là Hứa thần tiên chăng?” Nguyên Bào xoay cây bút buột miệng hỏi.
Triệu Thần Vũ và Tần Tiêu Đồng là hai nhà văn tương lai nổi tiếng của lớp, môn Văn lúc nào cũng xuất sắc, bài viết thường xuyên đạt điểm tối đa. Thầy vừa nói có ba bài, cả lớp đều đoán ngay hai người đó, còn người thứ ba, phản xạ đầu tiên là nghĩ đến Hứa Châu Thiên.
“Hứa Châu Thiên á? Haha, bài văn của Hứa Châu Thiên mà được 40 điểm là tôi mừng lắm rồi, đừng nói đến điểm tuyệt đối. Mơ mộng quá.” Thầy Chân Đào đặt bình trà xuống.
Nguyên Bào cười: “Vậy không phải là em sao? Trời ơi, em giỏi vậy sao?”
Cả lớp cười ồ lên, ai cũng cười vì độ tự luyến của cậu ta.
“Thôi nào, im lặng chút đi. Yên tâm, không phải em.” Thầy Chân Đào nói.
“Vậy là ai?” Một nam sinh khác hỏi.
“Giờ chưa nói, để bất ngờ.” Thầy cầm viên phấn lên, treo lửng câu trả lời: “Chiều nay các em sẽ biết.”
Cả lớp đồng loạt “ồ” lên một tiếng.
Vì sau kỳ nghỉ là thi tháng nên lễ chào cờ đầu tuần bị hoãn, chuyển sang sáng thứ năm.
Sau tiết hai, Giản Sanh cùng Lam Lôi Lôi đi ra sân trường.
Trên đường Lam Lôi Lôi bị Triệu Thần Vũ giơ tay hất tóc, cô tức giận đuổi theo: “Đứng lại cho tôi!”
Vì quá gấp, cô vô tình va vào Giản Sanh. Giản Sanh nhìn thấy Lam Lôi Lôi đuổi kịp Triệu Thần Vũ, đấm vào lưng cậu hai cái.
Sau khi đùa nghịch xong, Lam Lôi Lôi mới nhớ ra bỏ rơi Giản Sanh liền chạy quay lại.
“Từ nhỏ tới lớn đều thế, còn thích véo má mình nữa.” Lam Lôi Lôi trả lời: “Đừng nhìn cậu ta viết văn được điểm tuyệt đối, thật ra là một đứa tăng động, phiền chết đi được.”