Từ lần đầu bị gọi đứng đầu hàng nữ sinh, Giản Sanh vẫn luôn đứng vị trí đó. Cô giáo Trương Tú Anh cũng không đổi chỗ cho cô, mà Giản Sanh cũng ngại lên tiếng.
Cô tách khỏi Lam Lôi Lôi đi về phía trước. Vừa đứng vào vị trí, Giản Sanh bỗng hoảng hốt.
Cô cúi đầu thì phát hiện bảng tên gắn trên ngực trái đã biến mất.
Cô lập tức cúi xuống tìm nhưng không thấy đâu. Không biết rơi lúc nào, cũng không rõ rơi ở đâu.
“Nhanh lên, đứng ngay ngắn! Lớp trưởng, kiểm tra tác phong!” Giọng Trương Tú Anh vang lên.
Giản Sanh đành bỏ ý định quay lại tìm bảng tên.
Triệu Thần Vũ đi kiểm tra đến hàng đầu, thấy ngực cô không có bảng tên, hỏi: “Quên đeo à?”
Giản Sanh: “Không phải, sáng nay tôi có mang theo, nhưng không biết rơi lúc nào.”
Triệu Thần Vũ khá dễ tính không ghi lỗi, chỉ nói: “Không sao, lát nữa chào cờ xong tìm lại.”
Giản Sanh gật đầu.
Lá cờ đỏ được kéo lên cao, tung bay trong gió.
Tiếp theo là bài phát biểu của hiệu trưởng và hiệu phó. Sau đó là phần phát biểu của học sinh tiêu biểu các khối.
Điện thoại trong túi Trương Tú Anh bất ngờ đổ chuông, cô vội lấy ra định tắt, nhưng thấy là cuộc gọi từ chủ nhiệm cấp khối liền cầm máy đi ra phía sau.
Trong lúc nói chuyện điện thoại, cô liếc thấy trên thảm cỏ xanh có một vật màu đen nổi bật. Cô bước tới cúi xuống nhặt lên, thì ra là bảng tên, khắc rõ tên và lớp của Giản Sanh.
Cô quay lại đưa bảng tên cho một nữ sinh đứng cuối hàng: “Truyền cho Giản Sanh.”
“Vâng ạ.” Nữ sinh nhận lấy.
Bảng tên màu đen được chuyền từ sau lên trước. Khi đến giữa hàng, bất ngờ bị ai đó giật lấy. Nữ sinh ngẩn ra, ngẩng đầu thì thấy Hứa Châu Thiên.
Lúc này giọng của học sinh tiêu biểu khối 10 Thịnh Hân vang lên từ micro: “Cảm ơn mọi người đã lắng nghe, phần phát biểu của em đến đây là hết. Tiếp theo xin mời bạn Hứa Châu Thiên, lớp 11-1.”
Mấy nữ sinh đang ngáp ngắn ngáp dài lập tức tỉnh táo.
Có lẽ lễ chào cờ mỗi tuần là dịp hiếm hoi để họ công khai ngắm trai đẹp của trường.
Giản Sanh đang nhìn Thịnh Hân bước xuống sân khấu thì Hứa Châu Thiên xuất hiện trước mặt cô.
Thấy cậu cầm bảng tên của mình, cô hơi sững người.
Một cơn gió thổi qua, tóc mái của cậu bay nhẹ, sống mũi cao thẳng, dưới ánh nắng rực rỡ càng thêm nổi bật.
“Để tôi gắn cho.” Cậu nói.
“Không cần.” Giản Sanh chưa kịp nói hết, Hứa Châu Thiên đã bắt đầu gắn bảng tên cho cô, động tác chậm rãi, đầy kiên nhẫn.
Cậu như quên mất mình sắp phải lên phát biểu, toàn trường còn đang chờ.
Tóc đuôi ngựa của Giản Sanh khẽ lay động trong gió, má cô ửng hồng, tai cũng nóng lên vì có quá nhiều ánh mắt nhìn về phía này. Cô khẽ kéo góc áo: “Hứa Châu Thiên.”
Hứa Châu Thiên gắn xong bảng tên, lúc này mới bước lên sân khấu.
“Aaa! Thật đó, nếu cậu không đứng ở hàng đầu thì cậu không thấy đâu, anh lớn thật sự vì giúp một chị gái cực kỳ xinh đẹp lớp họ đeo bảng tên nên lên sân khấu trễ một chút!”
“Tiếc ghê! Sao mình không đứng hàng đầu chứ!”
“Chị gái đó có phải là học sinh chuyển trường vào lớp họ phải không? Hình như tên là Giản Sanh?”
“Đúng rồi!”
Giờ trưa trong căn tin, mấy nữ sinh đang bàn tán sôi nổi.
Tôn Tuyết Ngưng ngồi cùng bạn thân là Vi Lộ. Hai người đều nghe rõ mấy lời bàn tán đó.
Vi Lộ nhìn Tôn Tuyết Ngưng một cái, không nhịn được nói: “Tuyết Ngưng, dạo này cậu có lên diễn đàn trường không? Ừm, có một bài đăng nói Hứa Châu Thiên đang theo đuổi học sinh mới lớp bọn họ.”
Tôn Tuyết Ngưng đã lâu không lên diễn đàn trường. Trừ lúc nghỉ lễ ra thì cô gần như dành toàn bộ thời gian cho việc học. Có khi trưa cũng không về nhà, ăn cơm xong ở căn tin thì vào ký túc xá miễn phí dành cho top 3 học sinh để nghỉ ngơi, rồi lại đến thư viện tự học.
“Thật hả?” Cô bình thản đáp: “Chắc tin vớ vẩn thôi.”
Cô nghĩ Hứa Châu Thiên không phải kiểu người thấy con gái đẹp là động lòng một cách tầm thường.