Sóng Nhiệt

Chương 48: Giọng cậu ngọt thật đấy

Trước Sau

break

  Xe tiếp tục lăn bánh, khung cảnh ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi.

Giản Sanh nhìn ra ngoài. Bỗng cô nhận ra một bóng người mờ mờ phản chiếu trên kính xe.

Người đó đứng ngay sau lưng cô. Cô giật mình quay đầu lại.

Hứa Châu Thiên cũng đang nắm tay vịn bằng một tay, cao hơn cô một đoạn, đeo ba lô đen, áo khoác cởi ra vắt trên tay kia, mặc áo thun đen đơn giản, quần đồng phục xanh lam.

Cậu có làn da trắng, gương mặt tinh xảo, nhưng giữa chân mày luôn mang theo vẻ ngông nghênh, mỗi lần nhướng mày đều toát ra chút bất cần.

“Giỏi thật, giờ mới phát hiện ra tôi.”

Giản Sanh ngơ ngác nhìn cậu một lúc, không biết nên nói gì rồi quay đầu lại.

Hứa Châu Thiên nhanh chóng lách qua một người bên cạnh, chen vào giữa cô và một cô bác đang xách túi dưa hấu, đứng sát trước mặt cô, hai tay nắm lấy tay vịn gần nhau.

“Không thèm để ý tôi hả?”

Giản Sanh ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ người cậu, mùi ngải nhẹ, thanh mát. Cô hơi tránh ánh mắt cậu: “Sao cậu cũng lên chuyến xe này?”

“Cậu nghĩ sao?” Hứa Châu Thiên lại tiến gần thêm chút.

Xung quanh toàn là hành khách, Giản Sanh thấy không thoải mái, siết chặt tay vịn.

Đúng lúc đó, xe thắng gấp, nhiều người bị hất về phía trước, Giản Sanh cũng không đứng vững, vừa bị đẩy đi thì eo bị giữ lại, một đôi tay ôm chặt lấy cô, đầu cô đập vào cằm cậu, sắc và cứng.

Mùi hương bao trùm, Hứa Châu Thiên khẽ ho một tiếng.

“Không sao, tôi ở đây.” Giọng cậu khàn khàn, hơi thở phả bên tai cô.

Tiếc là không thể ôm lâu, đó chỉ là một khoảnh khắc bất ngờ. Tài xế lầm bầm một câu, xe ổn định lại tiếp tục chạy. Người trong vòng tay đỏ mặt, lùi ra.

Giản Sanh kéo lại tay vịn, môi mím chặt, tóc mái hơi rối. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, cô vẫn chưa hoàn hồn.

Nhưng Hứa Châu Thiên không để cô có thời gian bình tĩnh. Đúng lúc xe đến trạm, thêm nhiều người lên, xe càng chật chội. Cậu bị ai đó đẩy từ phía sau, bất ngờ áp sát cô.

Một tay cậu bám vào tay vịn ghế sau lưng Giản Sanh để giữ thăng bằng, đồng thời như đang bao lấy cô.

Một lúc sau cậu hơi cúi người, hơi thở ấm áp rơi xuống trán cô, gần như chạm vào.

“Thế nào, chuẩn không?” Cậu bất ngờ hỏi.

Giản Sanh ngẩng đầu.

Thấy cô chưa hiểu, mắt còn ánh nước, Hứa Châu Thiên bổ sung: “Tôi hỏi đề đó.”

“Có đúng không?” Cậu hơi nhướng mày.

Thì đúng thật. Gần như trúng hết.

Cùng một đề thi, Giản Sanh không thể không thừa nhận.

Cô chỉ gật đầu, cho cậu câu trả lời cậu muốn: “Ừ, rất chuẩn.”

Hứa Châu Thiên nhếch môi cúi đầu thêm chút nữa.

Giản Sanh siết chặt tay vịn, mặt hơi nóng, nghe thấy giọng cậu kéo dài, khàn khàn: “Vậy tối nay, tôi muốn nghe cậu nói với tôi...”

“Chúc ngủ ngon.”

Chiều hôm đó chỉ còn lại một môn thi tiếng Anh.

Thi xong, cả lớp như trút được gánh nặng, ai nấy đều nhẹ nhõm, mặt mày rạng rỡ, vui vẻ về nhà ăn cơm.

Trời dần tối, mặt trăng leo lên ngọn cây. Dù không còn bài thi nào nữa, Giản Sanh vẫn không buông lỏng. Sau bữa tối, cô lại ngồi vào bàn học tiếp tục ôn tập.

Cô lần lượt xem trước các môn, ngẩng đầu nhìn đồng hồ thì đã gần mười giờ.

Cô đặt bút xuống, lấy từ tủ ra một chiếc váy ngủ, chuẩn bị đi tắm thì nghe thấy điện thoại rung lên.

Quay lại bàn, cầm điện thoại lên, là tin nhắn QQ từ Hứa Châu Thiên.

Chỉ vỏn vẹn một dấu chấm.

Không hiểu cậu muốn gì, Giản Sanh gửi lại một dấu hỏi. Tin nhắn mới nhanh chóng hiện lên.

X: “Tôi muốn đi ngủ.” Một câu rất quen thuộc.

Cô nhớ tối qua, cô đã không đáp lại, còn nói cậu thật nhàm chán.

Cậu bảo sớm muộn gì cô cũng sẽ chịu nói ra.

Tin nhắn lại tới, rung liên tục.

X: “Yêu cầu của tôi đơn giản vậy.”

X: “Cậu cũng không đáp ứng được.”

X: “Cậu thật tàn nhẫn đó, bạn Giản.”

Dựa vào hiểu biết của mình về Hứa Châu Thiên, Giản Sanh nghĩ nếu tối nay lại từ chối thì tối mai, tối mốt cậu vẫn sẽ tiếp tục làm phiền.

Mà thật ra yêu cầu này cũng chẳng có gì khó.

Tóc cô xõa mềm, vài lọn rơi xuống, cô vén ra sau tai, lặng lẽ gõ chữ: “Chúc ngủ ngon.”

Điện thoại lại sáng lên.

X: ”Bằng! Giọng! Nói.”

Không thể né tránh nữa, Giản Sanh đành bấm vào biểu tượng ghi âm, nói một câu, giọng mềm mại vang lên trong khung chat: “Hứa Châu Thiên, chúc ngủ ngon.”

Mang theo chút không kiên nhẫn, cảm xúc lẫn trong giọng nói.

Bên kia, Hứa Châu Thiên nhếch môi, nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ba lần.

Giản Sanh nói xong đặt điện thoại xuống, ôm lại váy ngủ, vừa định rời đi thì màn hình lại sáng lên.

Trong khung chat với Hứa Châu Thiên, một tin nhắn mới hiện ra.

X: ”Này, giọng cậu ngọt thật đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương