Thi xong, Giản Sanh cất đồ dùng vào cặp, nghe Lý Văn Dương nói: “Chị, em đi vệ sinh cái.”
Nửa sau bài thi cậu ngủ luôn, giọng còn mang chút ngái ngủ.
Giản Sanh gật đầu.
Hôm nay nắng không gắt như hôm qua, dịu nhẹ dễ chịu, gió mát mẻ. Giản Sanh đeo cặp đứng trước cửa lớp 12A4, học sinh gần như đã về hết, hành lang yên tĩnh, chỉ nghe tiếng ve kêu trong vòm cây.
Không biết Lý Văn Dương đi bao lâu, Giản Sanh nghĩ có lẽ nên vào lớp chờ, vừa định bước vào thì thấy một con mèo hoang màu trắng sữa chạy vụt qua chân.
Nó lao vào bồn hoa đối diện, làm rơi một vật giống tấm thẻ xuống đất, xoay một vòng rồi nằm yên.
Giản Sanh nhìn kỹ, hình như là thẻ học sinh.
Cô bước tới, con mèo trắng trong bồn hoa ló đầu ra, như phát hiện món đồ trong miệng bị rơi, định quay lại nhặt, nhưng thấy người đến trước, nó rụt chân lại rồi quay đầu chạy mất.
Giản Sanh nhìn theo con mèo, cúi xuống nhặt thẻ.
Khi thấy rõ ảnh thẻ nền xanh, cô ngẩn người.
Gương mặt quen thuộc.
Trên thẻ ghi rõ họ tên và mã số học sinh: Hứa Châu Thiên.
17001
“Cậu không thể mua cái bao thẻ mà đựng được hả? Rơi bao nhiêu lần rồi, chắc cũng phải mười lần rồi đấy.” Triệu Thần Vũ vừa đi vừa càu nhàu.
“Lúc nãy còn ở trong túi quần mà.” Hứa Châu Thiên lại móc ra hộp thuốc và bật lửa từ túi bên phải, ngoài ra chẳng thấy thẻ đâu.
“Chắc lúc mua nước ở căng tin làm rơi rồi.” Triệu Thần Vũ đoán.
Hứa Châu Thiên chẳng buồn quay lại tìm, thản nhiên nói: “Rơi thì rơi thôi.”
Triệu Thần Vũ cười khẩy: “Yên tâm đi, kiểu gì lát nữa cũng có người mang đến cho cậu.”
Dù Hứa Châu Thiên hay làm mất thẻ, nhưng vì là nhân vật nổi tiếng trong trường, hễ ai nhặt được thẻ của cậu, không lâu sau sẽ có người đem trả, đặc biệt là các nữ sinh luôn nhiệt tình.
Nhưng lần này đến chiều thi xong vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
“Hay là cậu đi làm lại đi, văn phòng hành chính vẫn chưa đóng cửa đâu.” Trên đường ra sân bóng, Triệu Thần Vũ nói.
Giọng nói trong trẻo khiến bước chân cậu dừng lại.
Quay đầu thì thấy Giản Sanh đang chạy chậm về phía mình. Chỉ một đoạn ngắn, cô chạy không nhanh, nhưng hai má đã ửng hồng, ánh mắt long lanh.
Hứa Châu Thiên nhìn cô không rời mắt.
Giản Sanh dừng lại trước mặt cậu, lấy từ cặp ra một chiếc thẻ học sinh, đưa tay ra: “Sáng nay thi xong tôi nhặt được cái này.”
Lúc nhặt được thẻ, cô đã định đi tìm cậu, nhưng sợ cậu đã rời khỏi phòng thi, lại không có cách liên lạc, nên định chiều đến trường thi xong sẽ đưa. Nhưng trưa lại quên mất, đến khi thi xong mới nhớ ra, vừa hay gặp cậu trên đường.
“Nhặt được?” Hứa Châu Thiên im lặng một lúc rồi mới đưa tay nhận lấy.
Trời nóng, cậu đã cởi áo khoác đồng phục vắt trên tay, chỉ mặc áo thun trắng, đường viền hàm rõ nét, bàn tay cầm thẻ nổi bật với các khớp xương rõ ràng.
Giản Sanh khẽ “ừ”.
Triệu Thần Vũ đứng bên cạnh nói: “Trùng hợp ghê ha.”
“Bạn Giản đúng là có duyên với Hứa thần tiên nhà chúng tôi nha.”
“Thẻ rơi ra, người khác không nhặt, lại là bạn nhặt được.”
“...”
Giản Sanh nghĩ một chút, tay siết nhẹ quai cặp: “Trường cũng không lớn lắm.”
Đến lượt Triệu Thần Vũ ngẩn ra.
Cậu nhếch môi cười.
Hai má cô vẫn còn hồng, tóc buộc đuôi ngựa, vài sợi tóc mềm rủ bên tai, cổ áo sơ mi kẻ xanh nhạt lộ ra dưới lớp đồng phục.
Ánh mắt Hứa Châu Thiên tối lại, nhưng lại sáng rực lên, cậu tiến thêm một bước về phía Giản Sanh: “Không lớn?”
“Tôi thì không nghĩ vậy.”
Giản Sanh ngẩng đầu.
Khoảng cách gần hơn, Hứa Châu Thiên ghé sát tai cô, giọng khàn khàn kéo dài: “Cảm ơn.”
Giản Sanh lùi lại một bước: “Không cần cảm ơn.”
“Chị ơi, nhanh lên! Lát nữa căn tin đông lắm đó!” Giọng Lý Văn Dương vang lên từ phía xa.
Giản Sanh không nói thêm gì với Hứa Châu Thiên, quay người rời đi.
Lúc vừa ra khỏi phòng thi, cô nhận được cuộc gọi từ Phó Yên Hồng, nói chiều nay mợ với cậu Lý Kiệt phải đi ăn tiệc đầy tháng của con cháu bên họ hàng, không nấu cơm ở nhà, bảo cô và Lý Văn Dương ăn tối ở trường rồi hãy về.
Lý Văn Dương thì khỏi nói, từ lâu đã thèm món thịt viên ở tầng một khu căn tin, nghe vậy thì hào hứng ra mặt.
“Người ta đều đã đi rồi, cậu còn đứng nhìn cái gì.” Triệu Thần Vũ vỗ vai Hứa Châu Thiên: “Không phải chứ, cậu đổ cô gái đó thật rồi hả?”