Giản Sanh thật ra ăn gì cũng được, cô nhìn một chút rồi nói: “Được.”
Cô đi gọi món, quẹt thẻ xong thì quay lại đứng sau Lam Lôi Lôi ở khu chờ.
“Tóc cậu mềm mượt thật đấy, sờ thích ghê.” Lam Lôi Lôi quay lại nói, hai người đứng gần nhau, cô không kiềm được mà nhón lấy một lọn tóc của Giản Sanh: “Tóc mình thì khô, lại còn xoăn tự nhiên.”
Ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở một nam sinh đeo kính đang xếp hàng ở quầy bên cạnh.
“Cậu nhìn gì vậy?” Lam Lôi Lôi cũng nhìn theo.
Giản Sanh nói: “Không có gì, thấy một bạn cùng phòng thi.”
Lam Lôi Lôi kéo tay áo cô, ghé sát tai thì thầm: “Không phải là cậu thứ ba đeo kính gọng đen đó chứ?”
“Ừ, cậu biết?” Giản Sanh hỏi.
“Biết gì mà biết, loại người đó ai thèm quen. Nói thật với cậu nhé, sau này gặp thì tránh xa ra. Chỗ ngồi của cậu trong phòng thi không gần cậu ta chứ?” Lam Lôi Lôi nói.
“Sao vậy?” Giản Sanh thắc mắc.
Lam Lôi Lôi nói: “Bạn mình học cùng lớp với cậu ta, bảo cậu ta rất biến thái, hay lén sờ mó con gái.”
“Con gái lớp đó ai cũng thấy ghê tởm.”
“Nhưng mà gần đây bị Hứa Châu Thiên dạy cho một trận, chắc ngoan hơn rồi.”
Giản Sanh nhớ lại chuyện hôm đó…
“Giáo viên không xử lý sao?” Giản Sanh hỏi.
Lam Lôi Lôi nói: “Có chứ, nhưng vô ích. Bắt viết kiểm điểm, gọi phụ huynh, rồi sao? Vẫn tái phạm. Bạn mình bảo, không phải ai cũng muốn báo với giáo viên, nhiều bạn gái không muốn làm lớn chuyện nên nhịn. Hôm đó ở trạm xe buýt, cậu ta cố tình đứng sau một chị lớn hơn nhiều tuổi, định sờ mông người ta, đúng lúc bị Hứa Châu Thiên bắt gặp, kéo vào hẻm đánh cho một trận.”
“Giờ chắc ngoan hơn rồi.” Lam Lôi Lôi cười nhạt.
Dù không hoàn toàn đồng tình với việc dùng bạo lực để giải quyết, nhưng Giản Sanh chợt thấy tên đeo kính hôm đó bị đánh, thật sự không oan chút nào.
Quầy này không quá đông, xếp hàng chưa lâu thì Giản Sanh và Lam Lôi Lôi đã lấy được phần ăn, cùng nhau đi tìm chỗ ngồi.
Giờ này người thật sự rất nhiều, quanh đó không thấy bàn nào trống cả bốn ghế, nhưng lại có khá nhiều bàn trống hai chỗ. Lam Lôi Lôi nhanh chóng chọn được một bàn, nói với Giản Sanh: “Ngồi đây nhé!”
Giản Sanh trả lời: “Còn một người nữa, em họ tớ cũng đang ăn ở căn tin.”
Cô quay đầu nhìn quanh: “Bàn kia được không?”
Bên đó có một bàn trống hoàn toàn.
“Được chứ.” Lam Lôi Lôi bưng khay lên cùng Giản Sanh đi qua: “Em họ cậu hả?”
Ngồi xuống rồi, Giản Sanh nhắn tin cho Lý Văn Dương, nói sơ vị trí để cậu dễ tìm.
Lam Lôi Lôi ăn một miếng, nhìn Giản Sanh đối diện: “Cậu xinh thế này, em họ chắc cũng đẹp trai lắm nhỉ?”
Giản Sanh còn chưa kịp trả lời thì một bóng dáng hơi mũm mĩm xuất hiện bên bàn: “Chị!”
Lam Lôi Lôi sững người, ngẩng đầu lên đối diện là gương mặt tròn trĩnh của Lý Văn Dương.
Giản Sanh thấy cậu bưng một phần lẩu cay, không phải khay món tự chọn liền nói: “Không phải em định ăn thịt viên sao?”
Lý Văn Dương: “Thôi bỏ đi, lần sau ăn. Đông quá, xếp hàng mệt muốn xỉu, em nhìn thấy lẩu cay là đói liền. Với lại mai còn thi nữa, sợ chị đợi lâu nên em phải ăn nhanh còn về ôn bài.”
Cậu rất giỏi nói những lời khiến người ta mềm lòng. Ngoài khay đồ ăn, cậu còn kẹp hai chai nước giữa khuỷu tay.
Một chai chanh C, một chai nước dâu tằm.
Cậu đặt chai dâu tằm trước mặt Giản Sanh: “Mua cho chị loại chị thích nè.”
“Wow, tớ cũng thích nước dâu tằm.” Lam Lôi Lôi nói.
Lý Văn Dương quay đầu nhìn.
Giản Sanh giới thiệu: “Cậu ấy học cùng lớp chị, tên là Lam Lôi Lôi.”
“Chào cậu chào cậu, cậu chắc chắn cũng là học bá rồi. Chị, chị mà nói sớm thì em đã mua hai chai dâu tằm rồi.” Lý Văn Dương cười tươi, mặt tròn rung rung.
“Em họ cậu miệng ngọt ghê.” Lam Lôi Lôi cười.
“Hay cậu uống chai chanh C này nhé?” Lý Văn Dương đẩy chai chanh C về phía Lam Lôi Lôi.