Giản Sanh lấy ra xem, là tin nhắn QQ của Lý Văn Dương, đúng lúc cô cũng định liên hệ với cậu.
“Chị ơi, trong đó ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở tí, lát nữa vào lại chơi với chị.”
Giản Sanh trả lời: “Không cần quay lại đâu, chị đang ra ngoài.”
“Hả? Mới chơi chưa được bao lâu.”
Ra khỏi khu hông gian dị độ, Nguyên Bào hỏi: “Tiếp theo chơi gì đây?”
Lâm Phi nói: “Đi tuyệt đỉnh hùng phong không?”
Trương Kiếm trả lời: “Đi luôn.”
Hứa Châu Thiên vẫn im lặng, quá mức im lặng.
“Các cậu đi chơi đi, tôi về đây.” Cậu lười biếng tung lên tay gói khăn giấy.
“Giờ còn sớm mà anh Thiên.” Lâm Phi nói.
Hứa Châu Thiên không nói, vẻ mặt thản nhiên: “Tôi đi đây.” Đúng lúc có xe tham quan chạy ngang, cậu không đợi xe dừng hẳn, thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên ngồi vững vào trên ghế.
Trương Kiếm nhìn qua cậu một cái.
Cậu đã thấy trong nhà ma, có một lúc Hứa Châu Thiên biến mất, hình như là kéo một cô gái có dáng giống Giản Sanh vào một góc tối.
Có lẽ bên trong đã xảy ra chuyện không vui. Ra khỏi đó sắc mặt Hứa Châu Thiên thay đổi hẳn.
Hứa Châu Thiên à Hứa Châu Thiên. Không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay.
“Anh Thiên tâm trạng không tốt hả?” Lâm Phi hỏi.
“Tôi đoán...” Nguyên Bào định nói gì đó nhưng lại thôi, như sợ người đang không vui quay lại xử mình.
“Đoán cái gì mà đoán.” Lâm Phi nói.
“Đoán cái khỉ, đi thôi.”
...
Sau một ngày vui chơi thỏa thích, hai ngày nghỉ còn lại Giản Sanh không đi đâu cả, chỉ ở nhà ôn bài.
Tam Trung tổ chức thi tháng ngay sau kỳ nghỉ lễ. Sáng ngày đi học lại, Giản Sanh và Lý Văn Dương dậy đúng giờ, cùng bắt xe buýt đến trường.
Thông tin phòng thi đã được sắp xếp từ thứ sáu tuần trước.
Theo truyền thống của Tam Trung, học sinh được phân phòng thi theo thành tích. Giản Sanh và Lý Văn Dương đều là học sinh chuyển trường chưa có điểm số tại Tam Trung, nên bị xếp vào phòng thi cuối cùng.
“Chị, không ngờ có ngày em được thi cùng phòng với chị đấy.” Lý Văn Dương vừa ăn bánh quẩy vừa nói.
Bánh quẩy này là do Phó Yên Hồng chiên sáng nay, nhưng Lý Văn Dương vốn hay dậy muộn nên bữa sáng lúc nào cũng phải ăn trên đường.
Trên xe buýt quá đông, cậu không tiện lấy ra ăn, vừa xuống xe mới lôi ra.
“Ê ê, ăn xong rồi mới được vào!” Đến cổng trường bị chú bảo vệ chặn lại.
Giản Sanh đành phải đứng bên cạnh chờ cậu ăn xong.
“Chị, nhanh thôi, cho em mười giây!” Lý Văn Dương ăn ngấu nghiến.
Bất ngờ bị một bóng người thấp gầy va phải, người đó cười cười như không cười. Quay đầu lại thì thấy là Lâm Phi.
“Có chuyện gì?” Lý Văn Dương nhíu mày.
“Có gì đâu? Sắp chuông rồi đấy, nhắc cậu một tiếng thôi.” Lâm Phi nói xong liền bước nhanh vào cổng.
Bên cạnh cậu là một người quen mắt.
Hứa Châu Thiên.
Hôm nay thi, cậu không mang cặp, chắc chỉ đem theo đồ dùng thi cử, hai tay đút túi dáng vẻ rất tùy ý, thần thái lười biếng.
Không nhìn sang bên này, cứ thế bước vào cổng trường.
“Chen cái gì vậy?”
“Bên kia có Hứa Châu Thiên!”
“Aa, Hứa Châu Thiên? Anh học bá khối 11 đó hả?”
“Ừm ừm!” Bên tai vang lên tiếng mấy nữ sinh phấn khích.
Giản Sanh nhìn theo bóng lưng cậu đang dần xa.
“Xong rồi chị, mình đi thôi!” Lý Văn Dương ăn xong, vo túi nilon lại nhét vào túi quần, nói với Giản Sanh.
“Chị, lát nữa, chị biết mà!” Trên đường đi, Lý Văn Dương nháy mắt với cô.
“Chị không biết.”
“Trời ơi chị, mình hiếm khi được thi cùng phòng, em hiếm khi có cơ hội khiến chị Phó vui vẻ, chuyện này...” Lý Văn Dương nói đầy lý lẽ.
Giản Sanh chẳng biết làm sao với cậu: “Thôi, lát nữa nói.”
Mỗi lần Giản Sanh không từ chối thẳng mà nói lát nữa là có hy vọng. Lý Văn Dương vui vẻ: “Chị, em có mở màn thuận lợi ở trường mới hay không là nhờ chị đó!”
Giản Sanh im lặng.
Không lâu sau, hai người đến cửa phòng thi, cùng nhau bước vào.
Ai ngờ khi tìm đúng số báo danh và tên dán trên góc bàn, chỗ ngồi của Lý Văn Dương và Giản Sanh lại không gần nhau.
Dù số báo danh của hai người là 047 và 048.
Nhưng Giản Sanh ngồi ở hàng thứ ba, ghế cuối cùng, còn Lý Văn Dương lại bị xếp vào hàng sát tường, ghế đầu tiên.
Số báo danh hình như được xếp theo kiểu rắn bò.
“Mẹ ơi!!” Lý Văn Dương suýt nữa hét lên.
Ông trời đang cố tình chống lại cậu sao. Cậu đau lòng thật sự.
Càng tức hơn là Lâm Phi lại may mắn được ngồi ngay trước mặt Giản Sanh.
Giáo viên coi thi vừa bước lên bục giảng, đang mở niêm phong đề thi tháng.
Lý Văn Dương quay đầu nhìn thấy Lâm Phi đang nói chuyện với chị mình.
Cậu nghĩ chắc tên đó cũng giống mình, muốn nhìn ké chị trong lúc thi, đôi mày cau lại.
Ai ngờ tình huống lại hoàn toàn ngược lại.
“Chị Sanh, lát nữa em làm xong sẽ để phiếu trả lời lệch sang một chút, mắt chị không cận đúng không? Nhìn được bao nhiêu thì cứ nhìn, em thoải mái lắm.”
“À đúng rồi, chị tuy chỉ được 25 điểm môn tổng hợp, nhưng không có nghĩa là môn Văn cũng tệ đâu nhỉ?”
Môn đầu tiên thi là Ngữ văn nên Lâm Phi nói thêm.
Giản Sanh định nói “không cần đâu, cảm ơn” thì một giáo viên coi thi chú ý đến hai người đang thì thầm, vỗ bàn giảng: “Yên lặng! Sắp thi rồi mà còn nói chuyện gì thế!”
“Đang bàn cách gian lận hả?”
Có vẻ giáo viên đã nhìn thấu tâm tư của nhiều học sinh, bởi phòng thi này toàn là nhóm học sinh xếp cuối của Tam Trung.
Giản Sanh mím môi không nói gì nữa.
Lâm Phi lập tức quay lại giả vờ ngoan ngoãn, lấy bút và bút xóa ra.
Khi giáo viên phát đề, một nam sinh đeo kính vội vã chạy vào lớp: “Xin lỗi thầy, em đến muộn.”
Giản Sanh ngẩng đầu, cô cảm thấy người này rất quen mắt.
“Vào nhanh đi, sắp thi rồi.” Giáo viên không trách mắng, chỉ giục cậu.
Nam sinh vội tháo ba lô đặt lên bục giảng, chỉ lấy ra đồ dùng thi cử.
Khi cậu đi về chỗ ngồi, Giản Sanh cuối cùng cũng nhớ ra đã gặp cậu ở đâu.
Trong con hẻm.
“Gọi ba đi.” Chính là cậu đeo kính bị Hứa Châu Thiên chặn đường đánh hôm đó...