Sáng sớm hôm sau, tiếng chim hót trong trẻo vang ngoài cửa sổ.
Giản Sanh thức dậy ra phòng khách lấy nước uống, đang đứng phơi nắng ngoài ban công thì Phó Yên Hồng đi vào phơi đồ: “Sanh Sanh, nghỉ lễ rồi mà sao không ngủ thêm chút?”
Giản Sanh vuốt lại tóc bị gió thổi rối: “Trời đẹp quá, ngủ không được.”
Phó Yên Hồng cười: “Lý do gì kỳ vậy.”
“Trời đẹp mà không ngủ được là sao?”
Giản Sanh đặt cốc nước xuống, đi tới giúp mợ phơi đồ.
Hôm nay Lý Kiệt cũng nghỉ nên đổi vai một chút, Lý Kiệt làm bữa sáng.
Thấy Giản Sanh dậy sớm lại chiên thêm một miếng bánh gạo.
Cả nhà chỉ còn Lý Văn Dương đang ngủ, Giản Sanh ngồi ăn sáng cùng vợ chồng Lý Kiệt.
Ăn được nửa bữa, Lý Kiệt vào phòng lấy ra hai vé vào cửa, in chữ “Thung lũng vui chơi Thịnh Thiên”.
“Cái gì đây?” Phó Yên Hồng hỏi.
Lý Kiệt đáp: “Đồng nghiệp cho anh, ban đầu hắn định đi chơi với vợ nhưng lại đổi ý bay sang Tây An xem tượng binh mã, vé mua rồi không muốn phí nên tặng anh để giữ mối quan hệ.”
“Thịnh Thiên? Em nhớ vé đó đắt lắm.” Phó Yên Hồng cầm một vé lên xem.
Lý Kiệt gật đầu: “Ngày lễ vé người lớn là 480 tệ một vé.”
“Vừa đúng hai vé, ngày là hôm nay, Sanh Sanh đi với Dương Dương nhé.”
Vừa dứt lời cửa phòng bên phải mở ra, Lý Văn Dương tóc tai rối bù bước ra: “Đi đâu ạ?”
Phó Yên Hồng cau mày: “Nghe thấy đi chơi là tỉnh ngay, sao không ngủ đến tối luôn đi!”
Lý Văn Dương nói: “Mẹ hiểu lầm rồi, con tỉnh vì ngửi thấy mùi đồ ăn sáng.”
Phó Yên Hồng lườm: “Hôm nay ba con nấu đó!”
“...”
Lý Văn Dương cười: “Thì cũng như nhau mà.”
Cậu ngồi xuống bàn, đôi mắt sáng rực giành lấy hai tấm vé: “Ba, ba định dẫn tụi con đi chơi hả?”
Lý Kiệt nói: “Ba mẹ không đi, hai đứa tự đi chơi, chỉ có hai vé thôi.”
Lý Văn Dương nói: “Được luôn, ba, you are my hero!”
Giản Sanh ngẩng đầu, miệng còn nhai bánh gạo: “Cậu hoặc mợ dẫn Dương Dương đi đi, con không đi đâu.”
“Con muốn ở nhà học bài.”
Phó Yên Hồng ngẩn người rút lại vé: “Vậy thì Dương Dương cũng không đi, ở nhà học cùng chị, Tam Trung nghỉ lễ xong là thi tháng rồi đúng không? Chỗ vui chơi đó để ba mẹ đi.”
Lý Văn Dương: “...”
“Đừng mà, sao lại thế được! Chị, chị học chăm quá rồi đó, nghỉ lễ mà còn học, không ra ngoài chơi thì uổng thanh xuân lắm! Chưa lên lớp 12 mà.” Cậu giật lại vé từ tay Phó Yên Hồng: “Mẹ, người lớn đừng chen vào, mẹ đi hẹn hò với ba đi, chỗ đó phải để con dẫn chị con đi chơi.”
“Chỉ giỏi nói, học hành thì tệ, chẳng biết lo, không chịu ở nhà ôn bài, đến lúc thi mà đứng cuối lớp thì đừng trách!” Phó Yên Hồng lải nhải.
Lý Kiệt nói: “Thôi nào.”
Lý Kiệt ngắt lời hai mẹ con.
“Cứ để hai đứa đi đi.”
Lý Kiệt nhìn Giản Sanh: “Sanh Sanh, nghỉ lễ rồi thì ra ngoài thư giãn chút, đừng chỉ học mãi.”
“Đi chơi với Dương Dương nhé, được không?”
“Nghe chưa chị, phải biết cân bằng học và nghỉ!” Lý Văn Dương chen vào.
Giản Sanh ăn miếng bánh cuối cùng, nhìn Lý Kiệt: “Vâng ạ.”
Thời gian trên vé là từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối.
Thịnh Thiên nằm ở Minh Tây, đi tàu điện mất hơn một tiếng. Ăn sáng xong, Giản Sanh cùng Lý Văn Dương ra khỏi nhà.
Đến nơi đã hơn 9 giờ.
Xuống tàu, hai người mua nước và khăn giấy ở cửa C tuyến số 7.
Thật ra chọn đi chơi vào dịp lễ như thế này không phải lựa chọn khôn ngoan, người đông như kiến.
Nhưng Thịnh Thiên nổi tiếng trò chơi phong phú, thiết bị hiện đại, có bảy khu chủ đề. Qua kiểm tra an ninh, Lý Văn Dương muốn chơi trò thác nước mạo hiểm trước, nhưng người quá đông lại xa nữa, nên hai người chơi rạp chiếu phim 4D trước.
Sau đó là vòng tròn khổng lồ.
Chơi xong hai trò, bụng Lý Văn Dương kêu kên, cùng Giản Sanh đi ăn gà rán rồi quay lại chơi thác nước mạo hiểm.
Dù mặc áo mưa nhưng mũ bị gió thổi bay, tóc Giản Sanh ướt gần hết.
“Chị ơi, sao nhìn chị thảm thế.” Lý Văn Dương đưa hai tờ giấy lau cho cô.
Giờ đã trưa, sáng còn mát, giờ thì nắng gắt, nóng hầm hập.
“Tiếp theo chơi gì đây?” Lý Văn Dương hỏi.
“Gì cũng được.” Giản Sanh trả lời.
“Xe chiến laser nhé, ngay đối diện, đi thôi chị.” Lý Văn Dương kéo Giản Sanh đi về phía khu trò chơi.
Trò này không phải điểm nổi bật của công viên nên lượng người xếp hàng không quá đông, hai người chỉ chờ khoảng mười lăm phút là tới lượt.
Lý Văn Dương và Giản Sanh không chọn ngồi xe đôi, mỗi người chọn một chiếc riêng, cậu chọn xe màu xanh lá, cô chọn xe màu xanh dương.
Dù tên gọi là xe chiến laser nhưng thực chất đây là trò xe đụng. Trong khu vực rộng rãi, những chiếc xe đủ màu sắc chạy loạn, va chạm liên tục.
Giản Sanh không muốn bị đụng nên một mình lái xe chậm rãi ở góc trái sân chơi. Vừa quay một vòng, bất ngờ một chiếc xe màu tím đậm lao tới đụng mạnh khiến cô bị hất vào góc.
Cô siết chặt tay lái, quay đầu lại thì bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm, đen láy.
Là Hứa Châu Thiên.
Cậu mặc áo thun trắng có in chữ “S” màu đen ở ngực, ngồi lười biếng trong chiếc xe màu tím, chỉ một tay đặt lên vô lăng. Ánh đèn trong phòng nhấp nháy, những tia sáng lướt qua người cậu rồi rời đi. Cậu nghiêng đầu, ánh mắt như đang đánh giá cô, khóe môi nhếch nhẹ, vẻ mặt vừa trêu chọc vừa bất cần.
Giản Sanh không ngờ lại gặp cậu ở đây.
Hứa Châu Thiên không nói gì, lùi xe lại.
Giản Sanh nhân cơ hội đạp ga định rời khỏi khu vực đó. Nhưng cô không lái giỏi, tốc độ chậm, chưa đi được xa thì chiếc xe kia lại lao tới.
Lực đụng tương tự khiến vài lọn tóc ướt của cô rơi xuống mặt, cô đưa tay gạt đi, lông mày nhíu lại, siết lại tay lái, mang theo chút tâm lý trả đũa, lao xe về phía chiếc xe tím kia.
Hứa Châu Thiên cũng không né tránh, “rầm” một tiếng, Giản Sanh đụng trúng.
Người trong xe có vẻ rất vui, lái xe vòng quanh cô một vòng rồi nói: “Ê, em gái đối diện, nóng tính ghê ha.”