Tan học tiết toán, Giản Sanh đang nhét sách toán vào cặp thì mặt bàn bị ai đó gõ nhẹ.
Ngẩng đầu lên, cô chạm phải ánh mắt của Hứa Châu Thiên.
“Cho mượn cây bút.”
Giản Sanh xưa nay không hay từ chối người khác vì mấy chuyện nhỏ nhặt, dù Hứa Châu Thiên trong mắt cô đã có không ít vết đen.
“Đợi chút.” Vẻ mặt hơi miễn cưỡng mở túi bút ra, định lấy một cây đưa cho cậu.
Nhưng Hứa Châu Thiên lại tự chọn, lấy đúng cây có móc mèo trên nắp, cây đẹp nhất trong túi bút của cô.
Cũng là cây cô yêu thích nhất.
“Này, cây đó không được.” Giản Sanh nói.
“Sao lại không được, tôi chỉ muốn cây này.” Giọng Hứa Châu Thiên đầy ngang ngược.
Có lẽ vì từng có bóng ma đồ vật đưa cho cậu rồi không lấy lại được, Giản Sanh giật lại cây bút: “Chính là không được.”
Cô đưa cho cậu cây khác: “Dùng cây này đi.”
Hứa Châu Thiên nhìn cô hai giây, bật cười: “Được.”
Lúc Giản Sanh kéo khóa túi bút, cô nghe cậu nói một câu: “Rất keo kiệt.”
...
Tiết cuối là tiết sinh hoạt lớp.
Giáo viên chủ nhiệm Trương Tú Anh dặn dò chuyện nghỉ lễ 1/5 và sau kỳ nghỉ sẽ có kỳ thi tháng.
Cô nhắc cả lớp ba ngày nghỉ đừng chỉ lo chơi, phải chú ý ôn tập.
Nửa tiết còn lại, cô giảng thêm hai bài tập Vật lý.
Chuông tan học vang lên, ai nấy đều có cảm giác được giải thoát, linh hồn như sắp bay ra ngoài tận hưởng ba ngày nghỉ.
Cả lớp ai nấy đều náo nhiệt lên, nhiều người đã thu dọn xong, ùa ra về.
Giản Sanh cũng đeo cặp chuẩn bị đi thì bị ai đó kéo lại.
Quay đầu lại thấy là Hứa Châu Thiên.
Cậu rất cao, rèm cửa sổ bị gió thổi tung phía sau lưng cậu khiến Giản Sanh có cảm giác nếu đánh nhau, đối phương chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát cô.
“Làm gì vậy?” Giản Sanh hỏi.
Hứa Châu Thiên không nói, hàng mi đen rũ xuống, cậu kéo khóa cặp của cô ra rồi nhét vào đó một thứ gì đó, trông như một tấm thiệp trắng.
“Cái gì thế?” Giản Sanh ngạc nhiên.
Hứa Châu Thiên ghé sát lại: “Đồ tốt.”
“Rốt cuộc là gì?” Giản Sanh nắm chặt quai cặp.
Hứa Châu Thiên càng cúi gần hơn, ánh mắt sắc bén lướt qua vành tai đỏ ửng, trượt xuống cổ, rồi dừng lại trên gương mặt trắng trẻo của cô.
“Thư tình.” Giọng cậu khàn khàn.
“...”
Giản Sanh đơ người.
“Trả lại cho cậu.” Từ xa nhìn lại, dáng vẻ như Hứa Châu Thiên như đang nửa ôm lấy Giản Sanh, dù giữa hai người còn ngăn bởi chiếc cặp. Cô quay người đưa lưng lại, chỉ dám nghiêng mặt nói chuyện.
“Về nhà từ từ đọc.”
“Đọc cho kỹ.”
Giọng thiếu niên lười nhác, còn cố tình thổi một hơi nóng vào vành tai cô.
Bảy giờ tối.
Ánh sáng cam nhạt phủ đầy mặt bàn học, chiếc đồng hồ cát ở góc bàn lặng lẽ chảy từ tầng trên xuống tầng dưới. Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng đầu bút lướt trên giấy.
Giản Sanh tháo dây buộc tóc, mái tóc đen dài xõa tự nhiên xuống vai, gò má dưới ánh đèn lộ ra sắc hồng nhạt.
Làm xong một đề tiếng Anh, cô đặt bút xuống đưa tay xoa thái dương.
Ngẩn người một lúc, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc cặp đặt bên giường.
Cô đứng dậy đi tới, lục trong cặp ra một tấm thiệp trắng.
Ngồi lại bàn học, hàng mi dày khẽ run, Giản Sanh mở tấm thiệp ra.
Hứa Châu Thiên từng nói đó là “thư tình”, nhưng khi mở ra lại chẳng giống tấm của Lý Văn Dương. Không có lời lẽ sến súa, cũng chẳng có dòng chữ ngọt ngào. Chỉ là một dãy số:
96 94 4826 64
“...”
Giản Sanh nghi ngờ Hứa Châu Thiên đang trêu mình.
Dãy số này cũng không giống số điện thoại hay số QQ.
Cô định đặt tấm thiệp xuống thì thấy mặt sau có hai chữ: “Hơ nóng”.
Không biết có phải theo nghĩa cô nghĩ không, hay do xem phim gián điệp quá nhiều, Giản Sanh thử đặt tấm thiệp dưới đèn bàn.
Sau một lúc hiện ra ba chữ cái: JGG.
Cô cảm thấy Hứa Châu Thiên đang cố tình chơi trò bí ẩn.
JGG là gì chứ?
Giản Sanh không nghĩ nữa, lấy sách tham khảo ra đọc.
Đang đọc thì điện thoại rung lên. Vệ Thư Dao nhắn tin qua QQ.
“Bảo bối, đang làm gì đó?”
“Học bài.”
“Haha thật sự lúc nào tìm cậu cũng thấy đang học, ngoan quá đi mất! Mất mặt!”
“Thỏ lắc đầu.jpg”
“Tam Trung cũng thi kỳ thi tháng sau lễ Lao động hả?”
“Ừm.”
“Cái cậu Hứa Châu Thiên ấy, bình thường học thế nào vậy? Lần nào cũng đứng đầu, trời ơi, tớ thật sự muốn nhìn cậu ấy lúc làm bài tập, cậu có thể lén chụp cho tớ một tấm không?”
“...”
Từ khi biết Giản Sanh học cùng lớp với Hứa Châu Thiên, Vệ Thư Dao thường xuyên hỏi về cậu ta.
“Không biết, không thấy cậu ấy học mấy.”
“Đúng như lời đồn...”
“Là thần tiên.” Giản Sanh trả lời thật.
Cô còn định nói thêm thì ngón tay dừng lại.
Trên màn hình điện thoại, cô dùng bàn phím kiểu 9 ô. Ánh mắt lại nhìn về tấm thiệp dừng ở dãy số kia.
Dựa theo bàn phím chín ô, dù chưa gõ, trong đầu cô đã hiện ra một dòng chữ: Tôi thích cậu.