Hứa Châu Thiên vừa châm điếu thuốc thì nghe thấy có người gọi. Thiếu niên lười biếng nâng mắt lên.
“Ai thế hả anh Thiên?” Thấy một tên mập đi tới, Nguyên Bào hỏi.
Hứa Châu Thiên không trả lời, ngậm điếu thuốc vào miệng.
“Có chuyện gì?” Đợi người đến gần Hứa Châu Thiên mới hỏi.
Lý Văn Dương đi thẳng vào vấn đề: “Tấm thiệp đó có phải ở chỗ cậu không, phiền cậu trả lại cho tôi.”
“Trả lại cho cậu?”
“Tại sao.”
“Còn tại sao nữa, tấm thiệp đó là do tôi viết, tất nhiên phải trả về cho chủ nhân của nó rồi.” Lý Văn Dương nói.
Hứa Châu Thiên liếc thấy bóng dáng Giản Sanh đi theo tới. Cô buộc tóc đuôi ngựa, làn da trắng, dáng đi cũng đẹp một cách kỳ lạ.
Cậu nhếch môi hơi nhướng mày: “Muốn lấy lại sao?”
“Bảo chị cậu đến cầu xin tôi.”
“Khỉ gió, dựa vào cái gì, cậu tưởng cậu là ai!” Lý Văn Dương bị chọc giận.
“Tôi là ai?” Hứa Châu Thiên kẹp điếu thuốc xuống, đúng lúc một chiếc lá bay từ ban công vào dính lên vai Lý Văn Dương. Hắn kiên nhẫn gỡ xuống giúp, mùi khói thuốc nóng rát gần sát cổ Lý Văn Dương. Giọng thiếu niên lười biếng, trầm thấp, đầy ngạo mạn và kiêu căng: “Tôi là ai, cậu không biết sao?”
Trong nháy mắt hình ảnh Hứa Châu Thiên một chọi mười hôm đó hiện về.
Dù thường tự xưng là tiểu bá vương của trường Phụ trung, Lý Văn Dương cũng lạnh sống lưng, siết chặt nắm tay: “Fuck.”
“Ông đây không cần nữa là được, bảo chị tôi đi cầu xin cậu? Mơ đi!” Lý Văn Dương tự nhận xui xẻo, không cố đòi lại tấm thiệp từ Hứa Châu Thiên, tức giận quay người bỏ đi.
Cùng lắm thì viết lại cái mới thôi.
Giản Sanh thở phào nhẹ nhõm, xoay người quay lại lớp học.
Đôi mắt ấy đen sâu, u ám nhìn theo bóng lưng cô thêm vài giây.
Hứa Châu Thiên rít hai hơi thuốc, yết hầu nhô lên khẽ động nhả ra hai làn khói mỏng.
Chữ trên tấm thiệp xấu đến mức cậu nhìn một cái là biết chắc không phải Giản Sanh viết. Nhưng tâm trạng lại đặc biệt tốt.
Hứa Châu Thiên nhếch môi, ngậm lại điếu thuốc.
“Anh Thiên, tấm thiệp gì thế? Thằng mập đó là ai? Dám nói chuyện với anh như vậy.” Trương Kiếm hỏi.
“Không phải thiệp, là thư tình.” Hứa Châu Thiên uể oải nói.
“Hả?”
...
Giản Sanh từng bị nuốt mất một cục tẩy. Vụ tấm thiệp lần này kết cục cũng y hệt.
Hứa Châu Thiên chính là kiểu người không nói lý. Cũng cực kỳ tùy hứng.
Cậu không có ý định trả lại tấm thiệp đó, Giản Sanh cũng không định đòi lại. Cô cũng chẳng buồn quan tâm cậu nghĩ gì.
Chỉ là Lý Văn Dương vì chuyện này mà cứ canh cánh trong lòng, sau giờ tan học buổi chiều, trên đường về nhà cùng Giản Sanh, Lý Văn Dương lải nhải chê bai Hứa Châu Thiên suốt con đường về.
“Mặt người dạ thú.” Trước khi vào nhà Lý Văn Dương buông ra một câu như thế.
Ý đại khái là Hứa Châu Thiên vẻ ngoài tuấn tú, lịch sự, vốn dĩ có thể trở thành một học sinh xuất sắc không chê vào đâu được, nhưng lại mang bản tính ngang ngược, kiêu căng.
Học bá số một của Tam Trung là cậu, ác bá cũng là cậu.
Đến Tam Trung rồi, Lý Văn Dương mới thật sự cảm nhận được người này, đúng là mẹ nó tùy hứng thật sự.
“..."
“Thôi, đừng nói nữa, không phải do em bất cẩn sao.” Giản Sanh nói.
“Thì ai mà chẳng có lúc sơ suất.” Lý Văn Dương gãi sau gáy.
...
Chớp mắt đã đến thứ sáu.
Sau ngày hôm nay là nghỉ lễ Quốc tế Lao động, được nghỉ ba ngày.
Tiết học thứ hai cuối buổi chiều là môn toán.
Giản Sanh chăm chú nghe giảng, từ trong ngăn bàn lấy giấy nháp ra, vô tình thấy dưới bàn bên cạnh lại có thêm một đống giấy vo tròn.
Tình trạng này đã kéo dài hai ba ngày rồi.
Không rõ mấy hôm nay Hứa Châu Thiên đang giải đề gì rất khó hay sao, có vẻ không hài lòng với kết quả, viết rồi xé, xé rồi viết, vứt đầy dưới bàn.
Giản Sanh thu lại ánh nhìn tiếp tục nghe giảng.
Lúc này Hứa Châu Thiên nghiêng mặt liếc nhìn cô một cái.
Lông mày hơi nhíu lại, cậu móc điện thoại từ túi ra, vào QQ tìm đến Nguyên Bào gửi một dấu chấm.
Đây là cách cậu thường dùng để bắt đầu cuộc trò chuyện, nếu đối phương đang online thì tiếp tục nói, không thì đợi lúc online rồi nói sau.
Không phải đợi lâu lắm, Nguyên Bào trả lời: “Sao thế anh Thiên? Có phải cũng thấy lão Đinh giảng bài chán chết hay không.”
“Một cái công thức mà giảng mẹ nó ba lần, có khó đến mức ấy đâu.”
Lão Đinh là thầy toán lớp họ, nổi tiếng lắm lời, không giống mấy thầy cô khác nói năng súc tích.
“Có chuyện hỏi cậu.”Hứa Châu Thiên hỏi.
“Chuyện gì?”
Đúng lúc đó thầy toán nói: “Mọi người nhìn đề bài này, có thể dùng công thức vừa giảng để giải. Thầy gọi một bạn lên bảng làm nhé.”
Lại gọi người lên bảng làm bài.
Quá phiền rồi.
Có mấy người đang lơ đãng cũng tỉnh táo lại nhìn về phía bục giảng.
Trên bảng đen có một đề toán.
“Hứa Châu Thiên, em lên đi.” Giáo viên toán gọi tên.
Hứa Châu Thiên uể oải đáp: “Quá dễ, không muốn lãng phí thời gian.”
Cả lớp im lặng một lúc, có người bật cười, có người nói: “Anh Thiên ngầu thật.”
Dường như đã quen với kiểu đó của cậu, chẳng biết tôn sư trọng đạo là gì, cũng chẳng biết nể mặt giáo viên là gì, gọi cậu lên bảng làm bài còn phải xem tâm trạng.
Thầy toán tính tình tốt hơn mấy giáo viên khác, không chấp mà nói: “Vậy mời bạn học mới ngồi bàn bên cạnh lên làm nhé.”
“Giản Sanh, em làm được không?” Thầy quay sang hỏi Giản Sanh.
“...”
Đề này không khó, Giản Sanh làm được, cô khẽ gật đầu với thầy.
“Được, em lên bảng làm cho cả lớp xem.”
Giản Sanh không giống Hứa Châu Thiên, sẽ không chống đối thầy cô, cô ngoan ngoãn đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Mặt trời lửng lơ trên sườn núi, ánh sáng mang theo sắc vàng nhạt.
Khung cảnh ngoài cửa sổ rất đẹp.
Giản Sanh đứng trước bục giảng, bàn tay trắng trẻo cầm viên phấn, từng nét từng nét viết lên bảng.
Khi ngẩng đầu, tóc đuôi ngựa rũ xuống, hơi lọt vào hõm lưng mảnh mai. Hình dáng đôi tai đáng yêu, trắng hồng, có một đường cổ thiên nga.
“Chuyện gì thế anh, nói nhanh đi.” Điện thoại rung lên.
Hứa Châu Thiên tựa vào lưng ghế uể oải trả lời: “Không có gì nữa rồi.”