Sóng Nhiệt

Chương 36: Tôi sẽ không trả thư tình

Trước Sau

break

  Chuông tan học cuối cùng cũng vang lên.

“Anh Thiên, đi đánh bóng không?” Một nam sinh gọi.

“Không.” Hứa Châu Thiên đáp nhàn nhạt.

Giản Sanh đặt bút xuống bước đến bên bàn Hứa Châu Thiên.

Cậu ngẩng đầu vẻ mặt đầy hứng thú: “Sao thế?”

Giản Sanh nhất thời không biết mở lời thế nào, ánh mắt cô dừng lại trên bàn cậu, tấm thiệp nằm ở đó, cô đưa tay định lấy nhưng bị cậu dùng tay đè lại.

“...”

“Hứa Châu Thiên, cậu hiểu lầm rồi, tấm thiệp này không phải viết cho cậu, cũng không phải tôi viết, là của Lý Văn Dương...” Giản Sanh bắt đầu giải thích.

“Thì sao.” Hứa Châu Thiên ngắt lời: “Đã đưa cho tôi thì là của tôi.”

“Không có đưa cho cậu!” Giản Sanh nói: “Là vô tình bị kẹp vào áo thôi.”

“Đừng giải thích nữa, làm gì có nhiều cái gọi là vô tình như thế.”

“Thật sự là vô tình!”

“Không quan trọng.” Hứa Châu Thiên nhàn nhã nói.

“...”

Giản Sanh cảm thấy cậu lúc này như một tên vô lại.

“Làm ơn trả lại cho tôi, thật sự không phải đưa cho cậu.” Giản Sanh cố giữ bình tĩnh.

“Không trả.”

Giản Sanh bắt đầu sốt ruột đưa tay giật lấy: “Trả lại đây.”

Hứa Châu Thiên dễ dàng giơ tay lên cao không để cô lấy được.

Dù cậu đang ngồi, cô đứng, nhưng cánh tay cậu có thể nghiêng sang bất cứ hướng nào, chỉ cần không để Giản Sanh với tới.

Cô suýt nữa thì ngã vào người cậu.

Khoảng cách hai người rất gần, Hứa Châu Thiên ngửi thấy mùi hương trái cây dịu nhẹ từ người cô.

Giản Sanh hoàn toàn không nhận ra, cho đến khi chân cô chạm vào đầu gối của cậu, mặt cô nóng lên định từ bỏ.

“Các cậu đang làm gì thế?” Nghe thấy tiếng động, Triệu Thần Vũ quay đầu lại, Lam Lôi Lôi cũng nhìn sang.

“Bạn mới viết cho tôi một cái..."

“Hứa Châu Thiên!” Giản Sanh vội ngắt lời.

Hứa Châu Thiên nhếch môi: “Ơi, có tôi.”

Biết rõ tính cách xấu xa của người này, Giản Sanh không biết phải làm sao. Tất cả là lỗi của Lý Văn Dương.

“Cậu phải làm gì mới chịu trả lại cho tôi?” Giản Sanh nghiến răng hỏi.

Hứa Châu Thiên ngẩng mắt nhìn cô như đang thưởng thức từng chút vẻ mặt sốt ruột của cô, khóe môi vẫn cong: “Không cần làm gì cả.”

“Vì tôi sẽ không trả.”

...

Tiết tiếng Anh đang diễn ra.

Lam Lôi Lôi không kiềm chế được sự tò mò truyền một mảnh giấy cho Triệu Thần Vũ ngồi sau.

“Hứa Châu Thiên thích Giản Sanh hả?”

Cô quá tò mò, ý nghĩ này vừa nảy ra trong giờ ra chơi tiết trước.

Trước đó cô đã để ý rồi, Hứa Châu Thiên rất hay trêu chọc bạn mới này. Theo sự hiểu biết của cô thì Hứa Châu Thiên chưa từng kiên nhẫn đùa giỡn với con gái như thế, xưa nay toàn chơi với đám con trai.

Giản Sanh lại xinh đẹp như vậy, thì chỉ có một lý do thôi.

Mãi một lúc mới nhận được mảnh giấy từ Triệu Thần Vũ.

Lam Lôi Lôi vội mở ra.

“Heo.”

“Ý cậu là gì đấy!!!” Là đang chửi cô là heo? Đồ thần kinh, Lam Lôi Lôi viết xong đập tờ giấy lên bàn Triệu Thần Vũ, quay đầu lại.

Lại có một mảnh giấy bay tới. Cô mở ra.

“Giờ mới nhận ra hả?”

Một lúc sau, giáo viên tiếng Anh dẫn cả lớp đọc bài.

Giản Sanh đọc rất lơ đãng. Bỗng nghe thấy điện thoại rung mấy lần trong ngăn bàn.

Đang trong giờ học nên cô không tiện lấy ra xem, đợi đến khi tan tiết mới lôi ra.

Là tin nhắn QQ của Lý Văn Dương.

“Chị, chị có thấy tấm thiệp màu hồng của em không?”

“Chết rồi, em lục tung cả ba lô mà không thấy, tìm suốt hai tiết rồi.”

“Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có khi nào kẹp vào áo của tên Hứa kiêu căng kia thôi.”

“Chứ không thể nào tự dưng biến mất được!”

Đọc xong loạt tin nhắn, Giản Sanh trả lời: “Em nói đi.”

Thêm một câu: “Đồ ngốc.”

Lý Văn Dương: “...”

“Mẹ nó!”

“Nhưng mà còn hơn là đánh mất, chị, không sao đâu, em đến lớp chị lấy.” Lý Văn Dương lại nhắn.

Không sao cái gì, Giản Sanh nghĩ.

Cô liếc sang bàn bên cạnh, lúc này Hứa Châu Thiên không có ở chỗ ngồi mà đang đi chơi với mấy nam sinh khác, Lý Văn Dương đến thì chắc cũng không lấy lại được tấm thiệp.

“Thôi bỏ đi. Viết lại cái khác đi.”Giản Sanh trả lời.

Lý Văn Dương không nhắn lại nữa, không biết có phải đang trên đường đến lớp cô không.

Giản Sanh bỗng thấy đau đầu.

“Giản Sanh, có nam sinh tìm cậu!” Một bạn nữ ngồi gần cửa lớp gọi.

Giản Sanh ngẩng đầu thấy là Lý Văn Dương, đặt cuốn từ vựng xuống, không ngờ Lý Văn Dương đến nhanh như thế.

Trước cửa lớp có một người mập một người gầy đứng đối diện, Giản Sanh nói thật: “Em đi tìm Hứa Châu Thiên đi, cậu ta không chịu trả lại.”

Cô kể sơ qua tình huống rắc rối này.

“Fuck, Hứa Châu Thiên bị gì vậy, sao lại tưởng là chị viết cho cậu ta? Bị tự luyến hay gì, để em đi tìm cậu ta.” Lý Văn Dương quay người bỏ đi.

Trên đường đến đây cậu có thấy Hứa Châu Thiên đang nói chuyện với mấy nam sinh ở hành lang, nhưng không để ý.

Giản Sanh nhìn bóng lưng Lý Văn Dương thì thấy hơi lo. Không biết Lý Văn Dương có vì tấm thiệp mà cãi nhau với Hứa Châu Thiên không.

Nghĩ một lúc cô vẫn quyết định đi theo.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương