Giản Sanh xoay vô lăng, lùi xe lại định rẽ sang lối khác thì một chiếc xe màu cam sáng lao tới.
Cô bị chấn động, đầu choáng váng, chưa kịp nhìn rõ người thì thấy chiếc xe tím đậm của Hứa Châu Thiên lao thẳng vào xe cam kia, tốc độ cực nhanh, lực đụng mạnh đến mức xe cam bị hất văng sang bên, suýt nữa lật xe.
Giản Sanh ngớ người.
“Này gọi là gì nhỉ? Gọi là người mình để mắt thì chỉ mình được quyền trêu, người khác mà động vào thì đập luôn.” Nguyên Bào bình luận.
Trương Kiếm cười phá lên: “Anh Thiên cái tính này, đúng là không ai đỡ nổi.”
Giữa trưa, không khí oi bức.
Hết giờ chơi, vừa bước xuống xe, Giản Sanh cảm thấy lưng mình đã đẫm mồ hôi.
Cánh mũi Lý Văn Dương cũng lấm tấm mồ hôi, cậu lấy bản đồ công viên ra quạt lia lịa, còn quạt giúp Giản Sanh vài cái.
“Chị, đoán xem em vừa gặp ai? Tên mắt híp đó.” Lý Văn Dương nói: “Tên đó như bị bệnh vậy, cứ bám lấy em, làm em chơi chẳng đã gì cả.”
Cậu không biết rằng khi nói câu đó, tên mắt híp kia đang cùng một nhóm thiếu niên đi ngang qua sau lưng cậu, trong đó có hai người còn cười tươi vẫy tay chào Giản Sanh.
Người đi đầu mặc áo trắng đang cầm điện thoại nói chuyện, không nhìn về phía này.
Giản Sanh thu lại ánh mắt, không định kể cho Lý Văn Dương chuyện cô cũng bị Hứa Châu Thiên quấy rầy.
“Chị muốn chơi không gian dị độ.” Cô nói.
“Hả?”
Lý Văn Dương gãi gáy: “Vậy thì đi thôi.”
Khu không gian dị độ cách chỗ này khá xa, đi bộ mất hơn mười phút. Hai người đều bắt đầu mệt nên quyết định đi xe tham quan.
Vừa leo lên xe, Lý Văn Dương bắt gặp một cảnh tượng.
“Chị, nhìn bên kia kìa, Tôn Tuyết Ngưng với Hứa Châu Thiên?” Cậu nói: “Tên mắt híp cũng ở đó.”
Giản Sanh nhìn theo.
Dưới cái nắng gay gắt, Hứa Châu Thiên đứng giữa đám đông, vừa dùng bật lửa châm một điếu thuốc.
Trước mặt cậu là Tôn Tuyết Ngưng mặc váy bò liền thân, đôi mắt cười cong như trăng lưỡi liềm, không biết đang nói gì, Hứa Châu Thiên chỉ hơi nhướng mày.
Hai người đứng đó trò chuyện, mấy nam sinh phía sau Hứa Châu Thiên thì rì rầm như đang trêu chọc.
“Không phải hai người đó chia tay rồi sao? Sao lại hẹn nhau đi chơi ở Thịnh Thiên?” Lý Văn Dương nói.
“Lần sau nói tiếp, tôi đi đây.” Hứa Châu Thiên kẹp điếu thuốc quay người rời đi.
Tôn Tuyết Ngưng nói: “Được.”
“Này, lát nữa cậu định chơi gì? Có muốn chơi vòng tròn khổng lồ với tớ không?”
“Không.” Hứa Châu Thiên lại ngậm điếu thuốc, giọng thờ ơ: “Chả có gì thú vị.”