Đúng là hết nói nổi, tự dưng lại bị một con chó rượt.
Quay đầu nhìn thì quả nhiên không thấy con corgi kia nữa, cả nhóm đều dừng lại.
Hứa Châu Thiên đút tay vào túi, chậm rãi bước tới, bên cạnh là Giản Sanh.
Lam Lôi Lôi vừa chứng kiến cảnh đó liền nói: “Nói ra chắc các cậu không tin, con chó đó là bị Hứa Châu Thiên dọa chạy mất.”
Nhà Triệu Thần Vũ ở hẻm Tử Nhạc gần trường Tam Trung, nơi này là khu phố nhỏ, mái nhà thấp, đường hẹp nhưng thông ra nhiều ngả, kiến trúc cổ kính mà có nét duyên.
Cả nhóm đến dưới nhà Triệu Thần Vũ, ai cũng ngầm hiểu mà không nói gì, bước chân cũng nhẹ đi.
Mẹ Triệu Thần Vũ đứng ở cửa chờ, thấy nhiều bạn đến thì mày miệng vui vẻ, nhỏ giọng nói: “Vũ Vũ đang đọc sách trên phòng tầng hai.”
Lam Lôi Lôi gật gù: “Dạ, tụi con biết rồi, tụi con sẽ lên nhẹ nhàng.”
Mẹ Triệu Thần Vũ gật đầu.
Lam Lôi Lôi là bạn thanh mai trúc mã với Triệu Thần Vũ, rất quen nhà cậu, dẫn cả nhóm vào rồi cùng nhau lên tầng hai.
Giản Sanh chưa từng sống trong kiểu hẻm cũ này, đi theo sau mọi người, không nhịn được mà nhìn quanh.
Lâm Phi nghịch ngợm chọc vào hông Lý Văn Dương, Lý Văn Dương kêu khẽ một tiếng.
“Suỵt!” Lam Lôi Lôi nghiêm túc đưa tay ra hiệu.
Lý Văn Dương liền gõ nhẹ vào đầu Lâm Phi.
Triệu Thần Vũ nghe thấy vài tiếng động, lại tưởng mình ảo giác, quyển sách trên tay bỗng chẳng còn hứng thú, đặt xuống bàn, chuẩn bị thay đồ xuống lầu.
Nghỉ ngơi hơn mười ngày, thạch cao ở chân đã tháo, cũng không cần chống nạng nữa.
Cậu lấy một chiếc áo thun trong tủ, vừa cởi bộ đồ ngủ thì “két” một tiếng, cửa bị đẩy ra.
“Đậu má, anh Vũ ghê nha.” Nguyên Bào giọng kéo dài.
Giản Sanh không hiểu sao mọi người phản ứng dữ vậy, vừa định nhìn vào thì đôi mắt bị che lại, giọng Hứa Châu Thiên vang bên tai: “Không được nhìn.”
Đột nhiên cả nhóm ùa vào, lông mày Triệu Thần Vũ nhíu chặt, nhất là Lam Lôi Lôi còn đứng ngay phía trước.
Cô cười gượng gạo nhìn chằm chằm cậu.
Triệu Thần Vũ vội nhặt áo lên mặc vào, quay đầu lại: “Sao các cậu đến đây?”
Lam Lôi Lôi bước tới: “Tụi mình đến thăm cậu, muốn cho cậu một bất ngờ.”
Triệu Thần Vũ đưa tay xoa rối mái tóc mái bằng của cô: “Là dọa sợ thì có.”
“Cậu phiền quá đi!” Lam Lôi Lôi hất tay cậu ra.
Triệu Thần Vũ cúi đầu: “Mà vừa rồi cậu có biết xấu hổ không, nhìn chằm chằm tớ thế?”
Lam Lôi Lôi nói: “Cơ bụng cậu cũng được đó.”
Triệu Thần Vũ bất giác nhớ lại hồi nhỏ, Lam Lôi Lôi cũng từng vô tư xông vào nhà cậu.
Khi đó cả hai mới bốn, năm tuổi.
Cậu đang ngồi trong bồn tắm đầy bọt trắng.
Lam Lôi Lôi bước vào thấy vậy, thấy vui liền cởi đồ nhảy vào cùng.
“Cậu, cậu làm gì vậy!” Lúc đó cậu vừa bất lực vừa ngạc nhiên.
“Tớ cũng muốn tắm mà! Nhanh lên, kỳ lưng cho tớ đi.”
“Ra ngoài.”
“Tớ kỳ cho cậu cũng được, quay lưng lại đi.”
Mẹ của Triệu Thần Vũ rất chu đáo, bà gọi bữa tối mang lên ban công tầng hai cho cả nhóm, lại còn là cua hoàng đế hồ Dương Trừng nổi tiếng.
“Cô ơi, cô tốt quá rồi, có thiếu con nuôi không ạ? Con con con!” Nguyên Bào cảm thán.
“Thêm cả con nữa.” Trương Kiếm nói.
Mẹ Triệu Thần Vũ cười: “Các con đúng là miệng càng ngày càng ngọt. Con nuôi thì thôi, nhưng ở đây cứ coi như nhà mình, thoải mái ăn uống, chơi đùa.”
Bà lại nói: “Thật ra nên để đến thứ bảy mới mời các con qua chơi, có nhiều thời gian hơn. Nhưng ngày mai ba của Vũ Vũ về, ông ấy không thích nhà ồn ào, nên hôm nay coi như tụ tập ăn uống nhé.”
Cả nhóm đồng thanh trả lời, mùi cua thơm nức bay khắp ban công.
Sau đó mẹ Triệu Thần Vũ không ở lại lâu, để không gian riêng cho bọn trẻ, rồi xuống lầu.
Một nhóm bạn tụ tập quanh bàn tròn ngoài ban công, chia nhau ăn cua.
Lý Văn Dương vừa ăn vừa nghĩ, may mà hôm nay mặt dày đi theo chị mình đến đây.
Mặt trời mùa hè lặn chậm rãi.
Ăn xong trời vẫn chưa tối, Lam Lôi Lôi đề nghị chơi trò chơi.