Sóng Nhiệt

Chương 145

Trước Sau

break

  Đợi mọi người tập hợp đông đủ, cả nhóm cùng nhau đi về nhà Triệu Thần Vũ.

Nhà cậu ấy ở rất gần trường, không cần đi xe buýt hay tàu điện ngầm, đi bộ năm sáu phút là tới.

“À đúng rồi, lát nữa tới trước cửa nhà cậu ấy, mọi người đừng lên tiếng nhé. Tớ đã bàn với mẹ Triệu Thần Vũ rồi, muốn cho cậu ấy một cú bất ngờ. Cậu ấy không hề biết hôm nay bọn mình sẽ tới.” Lam Lôi Lôi nói với mọi người.

“Chơi lớn vậy à, lỡ dọa anh Vũ sợ thì sao?” Trương Kiếm nói.

“Chính là muốn dọa cậu ấy đó.”

“Được, nghe theo chị Lôi.” Nguyên Bào nói.

Họ gặp một ông lão đang dắt chó đi dạo. Ông có mái tóc dài hoa râm, trông rất văn nghệ, lúc trẻ hẳn là người sành điệu.

Con chó ông dắt cũng rất “thời trang”, một chú corgi chân ngắn béo mũm, trên cổ đeo nơ đen và một chuỗi chuông.

Mọi người đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

Bỗng con chó kia sủa ầm lên về phía họ, hung hăng nhe ra hai chiếc răng trắng.

Nguyên Bào thấy buồn cười, dừng lại, chống nạnh diễn sâu, nói với con chó:
 “Tao sợ quá cơ, giỏi thì qua đây, ông đây không đánh mày đâu.”

Lý Văn Dương cũng huýt sáo một tiếng về phía con chó: “Chân ngắn kìa.”

Lam Lôi Lôi nói: “Hai người này nhảm ghê.”

Ai ngờ con chó kia bật nhảy một cái, vậy mà lại giãy thoát được khỏi tay chủ, kéo theo dây xích lao thẳng về phía họ.

“Đệt!” Lâm Phi hồi nhỏ từng bị chó cắn, phản ứng nhanh nhất, lập tức chạy vọt lên trước.

Những người khác cũng cuống cuồng chạy theo.

“Vượng Tài, quay lại đây cho ông!” Ông lão tức giận quát lớn.

Giản Sanh vốn không giỏi chạy, thể lực cũng kém, suýt thì ngã, may được Hứa Châu Thiên nắm lấy cổ tay.

Cậu ở lại phía sau cùng cô.

Mặt trời vẫn vàng rực trên cao, như một chiếc đĩa sáng.

“Hứa Châu Thiên, mình chạy không nổi nữa.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên dừng lại, kéo cô ra sau lưng mình.

Những người khác vẫn đang chạy, hai người vừa dừng thì con chó kia cũng dừng theo, nó định lao về phía họ, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Hứa Châu Thiên thì không hiểu sao lại chùn bước.

Hứa Châu Thiên không làm gì cả, chỉ lười biếng đứng đó, nhưng hơi thở lại rất mạnh.

Một cảnh tượng ngoài dự đoán nhanh chóng xảy ra.

Giản Sanh thấy con chó kia chỉ hung dữ nhe răng một cái rồi quay đầu bỏ chạy, như thể đột nhiên nhận ra mình thấp bé quá.

“Đến chó cũng sợ cậu nữa hả.” Cô không nhịn được nói một câu, lại có chút muốn cười.

Vì vừa chạy nhanh, mặt Giản Sanh đỏ bừng lên. Hứa Châu Thiên nhìn chằm chằm cô, nói: “Bị mình đẹp trai dọa chạy đó.”

Giản Sanh ngẩng đầu lên.

“Cậu đúng là quá tự luyến.”

Cậu véo nhẹ má cô: “Này, cái đó gọi là tự tin, được chưa.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương