Sóng Nhiệt

Chương 144

Trước Sau

break

  Ánh nắng chiếu ngoài khung cửa sổ.

Mùa hè oi ả, điều hòa trong thư viện lại bật khá thấp.

Vì đã từng tới đây vào kỳ thi giữa kỳ trước nên Giản Sanh có kinh nghiệm, lần này cô chuẩn bị sẵn một chiếc áo khoác mỏng trong balo.

Nhìn thời gian, đã hơn một giờ, Giản Sanh lấy áo khoác ra choàng lên người, quay sang Hứa Châu Thiên, hạ giọng nói: “Đến giờ ngủ trưa rồi.”

Vừa khoác áo lên, tóc đuôi ngựa của cô bị ép vào cổ áo phía sau. Hứa Châu Thiên nhìn cô một cái, đưa tay giúp cô kéo tóc ra, kêu lên một tiếng.

“Thế ngủ cùng không?” Cậu nói.

Giản Sanh đảo mắt một vòng: “Nếu cậu chưa buồn ngủ thì lát nữa ngủ cũng được.”

“Buồn ngủ chứ, sao lại không buồn ngủ.”

Giản Sanh không nói thêm gì, gập sách phụ đạo lại đặt sang một bên, rồi chồng hai tay lên bàn, cúi xuống nằm nghỉ.

Hứa Châu Thiên mang theo vẻ hứng thú nhìn cô một lúc, sau đó lấy chiếc áo đồng phục đang vắt trên lưng ghế xuống, gấp lại thành một “khối đậu hũ” vuông vức.

Giản Sanh cảm thấy cánh tay bị ai đó chọc nhẹ, nghiêng đầu sang.

“Ngồi dậy.” Hứa Châu Thiên nói.

“Làm gì?”

“Có việc.”

Giản Sanh ngồi thẳng dậy, khó hiểu nhìn cậu.

Hứa Châu Thiên không nói gì, lười biếng đặt “khối đậu hũ” đã gấp xong xuống trước mặt cô trên bàn: “Xong rồi.”

Giản Sanh mím môi: “Mình không cần cái này, cậu tự dùng cũng được mà...”

Hứa Châu Thiên không để ý tới cô nữa, học theo dáng nằm trước đó của cô, cúi xuống bàn, mặt quay về phía cô: “Ngủ đi, đừng làm ồn.”

Nửa bên mặt bị ép xuống bàn, sống mũi của cậu trông càng cao thẳng.

Giản Sanh ngẩn ra nhìn chiếc áo đồng phục của cậu một lúc, rồi chậm rãi gấp lại lần nữa, không còn ngại ngùng nữa, nằm xuống ngủ trưa theo tư thế cũ.

Có thêm một lớp áo làm gối, quả thật thoải mái hơn hẳn.

Cô quay mặt về phía không có người, từ góc nhìn của Hứa Châu Thiên, chỉ thấy được sau đầu tròn trịa, tóc đen của cô. Cậu đưa tay, khẽ móc lấy một ít tóc ở đuôi ngựa của cô, quấn vào tay mình.

Động tác rất nhẹ, Giản Sanh không hề phát hiện.

Một tia nắng chiếu vào, in dấu lên trên đầu hai người.

Đúng hai giờ mười, đài phát thanh của trường vang lên đúng giờ, phát nhạc truyền cảm hứng tuổi trẻ.

Là bài “Cỏ hoa anh đào” của Sweety.

Khi hát đến câu “Ngân hà trên trời lấp lánh, chuông gió dưới đất ngân vang”, Giản Sanh tỉnh dậy từ trong mơ.

Cô dụi dụi mắt, trong cơn ngái ngủ lấy điện thoại ra xem giờ.

Hứa Châu Thiên vẫn chưa tỉnh hẳn, còn nằm sấp ngủ say.

Cô đưa tay đẩy cậu một cái: “Dậy thôi.”

Bị đẩy như vậy, Hứa Châu Thiên mới tỉnh lại. Gương mặt đẹp đẽ của cậu hằn một vệt do tì xuống bàn, tóc mái lòa xòa trước trán hơi rối.

Hứa Châu Thiên “ai” một tiếng: “Chưa ngủ đủ mà.”

Giản Sanh bật cười: “Cũng ngủ gần một tiếng rồi đấy.”

Hứa Châu Thiên nhặt cây bút máy trên bàn bỏ vào túi, tiện tay chỉnh lại tóc mái: “Vậy đi thôi, đi thi.”

Giản Sanh “ừm” một tiếng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đeo balo lên xong, cô trả chiếc áo đồng phục lại cho Hứa Châu Thiên.

Lúc rời khỏi chỗ ngồi, cô nghe Hứa Châu Thiên nói một câu: “Áo này bị cậu ngủ cho thơm hết rồi.”

...

Ba ngày thi cuối kỳ trôi qua trong chớp mắt.

Môn cuối cùng là tiếng Anh. Thi xong, Giản Sanh vừa thu dọn balo bước ra ngoài thì cảm giác balo bị ai đó kéo mạnh một cái. Cô còn tưởng là Hứa Châu Thiên, nhưng nghĩ lại thấy cậu ấy không đến mức làm vậy, quay đầu liền đối diện với gương mặt rạng rỡ của Lam Lôi Lôi.

“Thi xong sướng quá đi!” Lam Lôi Lôi kích động nói.

Giản Sanh cong môi cười: “Ừ.”

Lam Lôi Lôi vòng sang, nắm lấy tay Giản Sanh: “Sanh Sanh, thi xong rồi, chiều nay cậu có kế hoạch gì không?”

Giản Sanh lắc đầu: “Không có.”

“Vậy cậu có muốn tới nhà Triệu Thần Vũ chơi không? Chân cậu ấy giờ chống đất được rồi, mẹ cậu ấy thấy cậu ấy ở nhà bí bách mấy ngày nay nên muốn mời bọn mình tới chơi, coi như lấy vía may cho cậu ấy. Cậu cũng biết mà, vụ tai nạn xe đó xảy ra quá đột ngột, chắc mẹ Triệu Thần Vũ vẫn chưa hoàn hồn.”

Vụ tai nạn đúng là ảnh hưởng rất lớn tới Triệu Thần Vũ. Tuy không bị thương nặng, nhưng vì gãy chân nên phải nghỉ học hơn một tuần, kỳ thi cuối kỳ cũng không tới tham gia.

Giản Sanh đang định đồng ý thì Lam Lôi Lôi đã lắc nhẹ tay cô: “Hứa Châu Thiên cũng đi đó.”

“Đang nói gì thế?” Vừa nhắc tới hồn, hồn đã vỗ vỗ quả bóng rổ đi tới.

Lam Lôi Lôi nói: “Tớ đang nói với Sanh Sanh chuyện tới nhà Triệu Thần Vũ chơi.”

“Ồ, thế cậu có đi không?” Hứa Châu Thiên nhìn Giản Sanh.

Giản Sanh nói: “Đi.”

Hứa Châu Thiên nhướn nhẹ mày, đập mạnh quả bóng trong tay xuống đất một cái.

Lam Lôi Lôi reo lên: “Hay quá!”

“Vậy bây giờ đi luôn không?”

Giản Sanh nói: “Tớ phải nói với em họ tớ một tiếng đã.”

Còn cậu mợ nữa...

“Không sao mà, không vội đâu. Tớ cũng phải đi tìm Trương Kiếm bọn họ. Thật là, nộp bài sớm làm gì không biết, nhắn tin còn không thèm trả lời!” Lam Lôi Lôi buông tay Giản Sanh, đeo balo rồi nhìn quanh khắp nơi.

Giản Sanh gửi tin nhắn cho Lý Văn Dương trước.

Sau đó lại soạn tin nhắn cho Phó Yên Hồng.

Lúc này Lý Kiệt chắc đang bận, cô không làm phiền.

Hứa Châu Thiên kiên nhẫn đứng chờ bên cạnh. Cô lặng lẽ đứng nhắn tin, cậu vỗ bóng rổ, đi vòng quanh cô một vòng.

Điện thoại rung lên một tiếng.

Vừa gửi xong tin nhắn đã soạn cho Phó Yên Hồng, thì tin nhắn trả lời của Lý Văn Dương bật ra: [Chị ơi, em cũng muốn đi, cho em đi cùng được không!!!]

Giản Sanh ngẩng đầu lên, lại không thấy Lam Lôi Lôi đâu nữa, liền quay sang hỏi Hứa Châu Thiên: “Lý Văn Dương cũng muốn đi, có thể cho nó đi cùng không?”

“Được.” Hứa Châu Thiên nói.

...

Năm giờ chiều, sau khi trả lời xong tin nhắn của Giản Sanh, Phó Yên Hồng lấy từ trong tủ ra một đôi ống tay, chuẩn bị lau máy hút mùi trong bếp thì điện thoại lại rung lên.

Là WeChat do chồng bà, Lý Kiệt, gửi tới.

[Chiều nay em đừng nấu cơm nữa, bọn trẻ thi xong rồi, dẫn chúng ra ngoài ăn một bữa ngon nhé.]

Phó Yên Hồng trả lời: [Để hôm khác đi, hôm nay anh không có cơ hội đâu.]

[?]

Phó Yên Hồng: [Sanh Sanh với con trai anh đều đi chơi ở nhà một bạn học, nói chiều nay không về ăn cơm.]

Lý Kiệt: [Nhà bạn học nào?]

Phó Yên Hồng: [Em không hỏi, có nói anh cũng đâu biết.]

Lý Kiệt: [Sao không hẹn thứ bảy, hôm nay đi chơi chẳng phải tối mới về nhà à?]

Phó Yên Hồng: [Có con trai anh đi cùng Sanh Sanh rồi, lo cái gì.]

Lý Kiệt: [Ừ thôi vậy.]

Phó Yên Hồng: [Ừ, nhớ uống omeprazole đúng giờ đó.]

Lý Kiệt: [Biết rồi.]




break
Trước Sau

Báo lỗi chương