Sóng Nhiệt

Chương 143: Đố kỵ

Trước Sau

break

  Vì thế sau khi ăn xong, cùng Giản Sanh và Hứa Châu Thiên tới thư viện, Lý Văn Dương không còn ngồi sát hai người nữa.

Cả ba cùng lên khu tự học tầng bốn, Lý Văn Dương vòng xuống phía cuối, tìm được một chỗ trống rồi tự ngồi xuống.

Cậu lấy điện thoại ra định chơi game, nhưng xung quanh ai cũng đang nghiêm túc ôn bài, bầu không khí ấy khiến cậu vừa mở game ra cũng thấy ngại.

Nghĩ một lúc, cậu lại lấy từ trong balo ra cuốn giấy nháp duy nhất mang theo để chuẩn bị cho buổi toán buổi chiều.

Không có việc gì làm, cậu bèn vẽ lên đó hai nhân vật chibi.

Bên kia, Giản Sanh và Hứa Châu Thiên vẫn chưa tìm được chỗ ngồi phù hợp. Họ muốn tìm hai chỗ trống liền nhau, nhưng phần lớn chỉ còn lại chỗ ngồi đơn lẻ.

“Hay là mình ngồi tách ra đi, cậu ngồi chỗ này, mình qua bên kia...” Giản Sanh còn chưa nói xong, Hứa Châu Thiên đã lên tiếng.

“Không được.”

“Lên tầng năm xem thử.” Cậu nói.

Giản Sanh nắm lấy sợi quai balo đang tuột xuống: “Vậy đi.”

Thế là hai người đi cầu thang bộ lên tầng năm.

Bàn tự học ở tầng năm không tốt bằng tầng bốn, giữa bàn không có vách ngăn hay đèn nhỏ, chỉ là những chiếc bàn gỗ lớn bình thường, nhưng liếc mắt nhìn qua vẫn thấy hai ba chỗ có thể ngồi cạnh nhau.

“Ngồi chỗ kia nhé?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh nói: “Chỗ nào cũng được.”

Cửa thang máy mở ra, rất nhiều người tràn vào, đều là đến thư viện tự học, hai người cũng không đứng đó lựa chọn nữa mà đi tới chiếc bàn gần nhất.

“Cậu lại không mang gì theo cả.”

Sau khi ngồi xuống, Giản Sanh lấy sách bài tập toán từ balo ra, quay đầu nhìn Hứa Châu Thiên.

Mỗi lần thi cậu ấy đều tay không đến.

Hứa Châu Thiên nói: “Không phải còn có cậu sao.”

“Vả lại, thật ra mình cũng không cần ôn bài.”

Cậu xoay cây bút máy bạc trong tay, động tác lười nhác: “Chủ yếu là đến đây ngồi cùng cậu thôi.”

Nói thẳng thắn như vậy, vừa ngông cuồng lại vừa tự tin.

Giản Sanh lặng lẽ lấy hộp bút và sổ ghi lỗi toán ra, không để ý tới cậu nữa.

Cuốn sổ ghi lỗi bị Hứa Châu Thiên tiện tay cầm sang.

“Cậu không phải nói là không cần ôn sao?” Giản Sanh nói.

“Giết thời gian thôi, tiện xem qua một chút, lần sau còn ra đề toán cho cậu.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh bấm nhẹ đầu bút bi, không nói thêm nữa, mở sách phụ đạo ra đọc.

Hứa Châu Thiên cũng yên lặng xem sổ ghi lỗi của cô.

Giản Sanh đang dùng bút gạch dưới một công thức hàm số, thì nghe thấy ghế bị gõ nhẹ.

Là ở bên trái lưng ghế, trong khi Hứa Châu Thiên ngồi bên phải cô. Cô quay đầu nhìn sang trái, thấy không có ai, rồi mới quay lại nhìn Hứa Châu Thiên.

Cánh tay cậu dài, lười biếng đặt lên tựa lưng ghế của cô, cố ý gõ vào bên trái.

“Sao?”

Hứa Châu Thiên cầm cuốn sổ ghi lỗi của cô lên: “Hình này cậu vẽ sai rồi.”

“Đường này sao lại nằm phía dưới, phải ở phía trên mới đúng.”

Hình vẽ này lúc đó Giản Sanh chép lại từ một đề thi, khá sơ sài, không ngờ Hứa Châu Thiên lại soi kỹ đến vậy.

“Cái này không ảnh hưởng mà, chỉ là đường phụ thôi.”

“Thế cũng không được.”

“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Giản Sanh nhắc nhở, vì thư viện quá yên tĩnh.

Hứa Châu Thiên nghe theo, hạ giọng xuống, lại như sợ cô không nghe rõ, nhướng mày, ghé đầu lại gần cô: “Không ảnh hưởng sao? Chi tiết quyết định thành bại, cậu không biết à?”

“Nhưng chi tiết này không quan trọng...”

“Mình thấy quan trọng.”

“Được rồi, mình sửa.”

Hình đó được vẽ bằng bút chì, có thể tẩy đi vẽ lại. Giản Sanh thò tay vào hộp bút tìm cục tẩy.

Cục tẩy bị Hứa Châu Thiên giật lấy: “Giúp người thì giúp cho trót, để mình sửa cho cậu.”

Ở phía sau chéo hai người, Tôn Tuyết Ngưng siết chặt cuốn sổ ghi chép trong tay đến mức nhăn nhúm.

Không muốn nhìn thấy, nhưng lại không kìm được mà lén dõi theo.

Ngực cô ta nghẹn lại, khó chịu vô cùng.

Cô ta từng viết kín cái tên “Hứa Châu Thiên” trong nhật ký.

Nhưng ngoài việc có thể thỏa thích viết ra cái tên ấy, cô ta chẳng làm được gì khác.

Không nhận được ánh mắt của cậu, cũng không thể nói thêm với cậu dù chỉ một câu.

Khoảng cách giữa họ rất xa.

Thế nhưng khoảng cách giữa cậu và cô ấy lại gần đến vậy.

Cô ta đã cố gắng rất nhiều, vậy mà lần thi giữa kỳ trước lại rớt khỏi top mười, còn cô ấy thì dễ dàng đứng hạng nhất.

Lần này thi chung một phòng, cô ta không có duyên ngồi ở dãy sát tường, chỗ ngồi là hàng hai, ghế thứ ba, vừa vặn ở phía sau chéo của Hứa Châu Thiên.

Nhìn rất rõ trong lúc thi, Hứa Châu Thiên luôn để ý người ngồi bàn trước. Làm xong bài sớm rồi, đối phương chưa nộp bài, cậu cũng không nộp.

Trước kia, Hứa Châu Thiên ngông cuồng phóng khoáng, làm xong là gần như không kiểm tra lại, lần nào cũng nộp bài rất sớm.

Cậu thật sự vì cô ấy mà thay đổi rất nhiều.

Ánh mắt Tôn Tuyết Ngưng dán chặt vào sau đầu Giản Sanh, vị đắng của mối tình đơn phương như muốn nhấn chìm cô ta.

Sự ghen tị sinh ra cũng khiến người ta khó mà chịu nổi.

Vì sao cùng là một người ba sinh ra, cô ấy lại xinh đẹp hơn cô ta, thành tích học tập cũng tốt hơn cô ta?




break
Trước Sau

Báo lỗi chương