Sóng Nhiệt

Chương 142

Trước Sau

break

  Trên tán cây vọng xuống vài tiếng ve kêu.

Gió nhẹ len qua con đường sỏi nhỏ, thổi vào cửa sổ.

Trong lớp, mọi người đều cúi đầu làm bài nghiêm túc, thỉnh thoảng vang lên tiếng lật giấy thi.

Môn Ngữ văn thi suốt hai tiếng rưỡi.

Khi hết giờ, học sinh như cá thoát lưới, rời chỗ ngồi, ùa lên bục giảng lấy cặp sách.

Giản Sanh cũng lấy lại balô, cất dụng cụ học tập vào rồi đi ra ngoài.

Hứa Châu Thiên chậm hơn cô một bước mới ra khỏi lớp.

“Làm bài thế nào rồi, học sinh giỏi Giản?” Người phía sau cất giọng hỏi.

Giản Sanh quay lại, ánh mắt vô thức rơi xuống tay phải của cậu trước tiên: “Tay cậu bị thương sao?”

“À, cũng tạm.” Hứa Châu Thiên giơ tay nhìn một cái: “Không nặng.”

“Sao lại bị vậy?” Giản Sanh hỏi.

Hứa Châu Thiên cúi sát mặt lại: “Quan tâm tớ thế à?”

“Không nói thì thôi.” Giản Sanh đeo balô, quay người đi tiếp.

Hứa Châu Thiên cong môi cười: “Nói, nói cho cậu nghe.”

“Nhưng trưa nay mình ăn ở căn tin nào?” Cậu hỏi.

Gần nhất thực ra là căn tin Ích Huy, nhưng trước đó từng xảy ra hỏa hoạn, nửa tháng sau mới sửa sang xong và mở cửa trở lại. Vì vẫn còn chút ám ảnh nên Giản Sanh không chọn nơi đó, cũng không đi nhạc uyển đang rất đông người, cuối cùng cùng Hứa Châu Thiên đến căn tin số 3 - Sam Vận.

Trước cửa căn tin trồng hai hàng cây sam, lá xanh biếc lay động trong làn gió nóng, đúng như cái tên của nó.

Giữa tầng một và tầng hai, hai người chọn lên tầng hai.

Đang lựa quầy gọi món, Giản Sanh nghe điện thoại trong balô rung lên liền lấy ra xem.

Là tin nhắn của Lý Văn Dương.

[Chị, trưa nay em theo chị nhé.]

[Mẹ không cho em về nhà, bảo chị ở lại trường ôn bài, sao em không thể học theo chị chứ.]

[Không cho em về nhà ăn cơm (mồ hôi)(mồ hôi)]

Giản Sanh không nhịn được cười, gõ chữ trả lời: [Được, chị ở căn tin Sam Vận, em qua đây đi.]

Trả lời xong, nghĩ một chút, cô vẫn nói với Hứa Châu Thiên: “Lý Văn Dương cũng tới ăn cơm ở căn tin.”

“Ăn cùng tụi mình à?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“Ừm.”

“Tới làm bóng đèn hay gì?” Hứa Châu Thiên buột miệng.

“Hay để nó tự ăn?” Hứa Châu Thiên lại nói.

“Này, đó là em trai tớ đó.” Giản Sanh không nhịn được lên tiếng.

“Nhưng không phải đã hẹn rồi sao? Hôm nay chỉ hai đứa mình ăn căn tin.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh nghĩ lại, tối qua cậu đâu có nói rõ là chỉ hai người?

“Thôi vậy, ai bảo nó là em trai cậu.” Hứa Châu Thiên nhượng bộ.

“Bóng đèn thì bóng đèn thôi.”

Giọng cậu trầm thấp, mang theo hơi nóng áp sát tai trái Giản Sanh: “Dù sao thì nó cũng là cậu em vợ tương lai của tớ mà.”

Hai người đi dạo một lúc, chọn được một quầy bán mì gạo.

Giản Sanh gọi mì gạo sốt tương, Hứa Châu Thiên gọi mì gạo hải sản.

Thanh toán xong, Giản Sanh thấy ngay trước quầy có một bàn trống, liền đi tới đặt balô xuống.

Điện thoại rung lên một cái, hẳn là Lý Văn Dương đã tới.

Cô lấy điện thoại ra xem.

Dương Dương: [Em thấy chị rồi nè, sao chị vẫn đi cùng Hứa Châu Thiên vậy, thôi em đi xếp hàng ăn lẩu cay trước đây, lát nữa qua tìm hai người.]

Giản Sanh gõ mấy chữ rồi lại xóa, dứt khoát coi như không nhìn thấy câu phía trước, trả lời: [Ok.]

Điện thoại lại rung liên tiếp mấy lần, là có người nói chuyện trong nhóm MK14. Nhóm này sau buổi diễn kỷ niệm trường hôm đó không giải tán, vẫn giữ tới giờ, về sau còn kéo cả Lam Lôi Lôi vào.

Kim Nguyên Bảo đẹp trai nhất lịch sử: [Hai đại ca ơi, câu đọc hiểu văn câu thứ hai, hai người chọn đáp án gì vậy? @moon @X]

Lôi Bảo Bảo: [Hỏi ké với.]

Giản Sanh cúi đầu gõ chữ trả lời.

Món của họ lên trước Lý Văn Dương.

Ăn được một lúc, Lý Văn Dương mới bưng phần lẩu cay của mình đi tới.

“Hôm nay anh Thiên cũng ăn ở căn tin à?” Đặt khay xuống đối diện, Lý Văn Dương hỏi.

“Ừ, ăn cùng chị cậu.” Hứa Châu Thiên nói.

Lý Văn Dương cong môi cười, nụ cười mang ý vị khó nói, kéo ghế ngồi xuống.

Giản Sanh im lặng ăn mì, đôi đũa trong tay cuốn mấy vòng sợi mì còn bốc hơi nóng, hai má trắng hồng.

Lý Văn Dương chợt nhớ ra mình chưa lấy đũa, liền đứng dậy chạy đi lấy.

Lúc cầm đũa quay lại, cậu liếc thấy Hứa Châu Thiên đang đưa tay gỡ xuống từ sau đầu Giản Sanh một chiếc lông vũ trắng nhỏ xíu.

Bước chân dừng lại.

Trong lòng thầm nghĩ, mình chạy tới làm bóng đèn giữa hai người họ.

Có phải hơi thiếu tự giác rồi không?




break
Trước Sau

Báo lỗi chương