Sóng Nhiệt

Chương 141

Trước Sau

break

  Sáng hôm sau, trước cổng Bắc trường Tam Trung vẫn như thường lệ, gần tám giờ, học sinh tấp nập đổ vào trường.

Giản Sanh và Lý Văn Dương xuống xe buýt, cũng trở thành một phần trong dòng người ấy. Đột nhiên Lý Văn Dương đẩy nhẹ cô một cái: “Chị, chị nhìn bên kia xem là ai kìa.”

Giản Sanh ngẩng đầu lên, bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

Hứa Châu Thiên giống hai lần thi trước, không đeo cặp, đi tay không đến trường dự thi, trông vừa lười biếng vừa ngông ngênh.

Trên người cậu mang một vẻ ngang tàng khó tả.

Lâm Phi đi bên cạnh cậu.

Hai người đã vào trong cổng trường, cách họ một đoạn.

“Hai người cãi nhau à?” Lý Văn Dương đột nhiên hỏi.

Giản Sanh “Hả?” một tiếng.

“Nếu không thì sao sáng nay tên ấy lại không đến đón chị?” Lý Văn Dương nói.

Giản Sanh một lúc lâu cũng không biết trả lời thế nào, dứt khoát không nói, chỉ nói với Lý Văn Dương: “Đi nhanh đi, sắp thi rồi.”

Hứa Châu Thiên và Lâm Phi đi khá xa phía trước, không nhìn thấy người quen ở phía sau.

Lâm Phi đang định nói gì đó với Hứa Châu Thiên thì bỗng một chiếc xe đạp mất lái lao thẳng tới, làm cả hai giật mình.

Đối phương dường như không phanh lại được, trên mặt đầy vẻ hoảng loạn.

Chiếc xe lao thẳng về phía Hứa Châu Thiên, nhưng phản xạ của cậu cực nhanh, vươn tay chộp lấy đầu xe, ép chiếc xe đạp đang mất kiểm soát dừng khựng lại.

Người trên xe hít mạnh một hơi, vội vàng nói với Hứa Châu Thiên: “Xin lỗi, xin lỗi!”

Hóa ra cậu ta đi nhầm đường, phòng thi được phân ở phía Đông, lúc quay đầu lại thì phanh lại bị trục trặc. Chỗ này lại là một con dốc nhỏ, may mà chưa đâm trúng ai.

Chỉ là tuy không đâm trúng người, nhưng người đứng trước mặt này...

Cậu ta sững sờ nhìn Hứa Châu Thiên, hai tay siết chặt tay lái.

Hứa Châu Thiên chỉ nói hai chữ: “Không sao.”

Lâm Phi không nhịn được liếc nhìn cậu một cái, thầm nghĩ chắc là do ở cạnh Giản Sanh nhiều quá, tính cách của cậu đúng là tốt hơn trước rất nhiều.

Đến mức này rồi mà cũng không so đo với người ta.

Nếu là trước kia, ít nhất cũng phải buông một câu kiểu “Chạy nhanh thế, vội đi đầu thai à?”

Hơn nữa, sáng nay trông tâm trạng cậu đặc biệt tốt?

Cậu nam sinh ngẩn ra một chút, nói cảm ơn rồi nhảy xuống xe, vội vàng dắt xe rời đi.

Lúc này Hứa Châu Thiên mới giơ tay lên, nhìn vết xước ở tay phải.

Ở đó có thêm một vết rách nhỏ, do lực va chạm lúc nãy quá mạnh mà bị cứa trúng. Lâm Phi nói: “Má, như thế này chắc phải đi mua miếng băng dán cá nhân rồi.”

Hôm nay đến trường hơi muộn, lúc Giản Sanh bước vào phòng thi thì trong lớp đã gần như kín chỗ.

Cô liếc nhìn vị trí thứ hai sát tường, rồi tháo balô ngồi xuống chỗ phía trước nó.

Hứa Châu Thiên vẫn chưa tới.

Nhưng rõ ràng lúc nãy cậu đi trước cô mà.

Giản Sanh nghĩ ngợi một chút, rồi lấy từ trong balô ra một cuốn sổ thơ từ.

Không lâu sau, hai giám thị đều vào lớp, yêu cầu mọi người đặt balô lên bàn giáo viên, chỉ giữ lại dụng cụ làm bài, sau đó ra hành lang xếp hàng qua máy dò kim loại.

Trong lớp xôn xao một trận, chỉ chốc lát, trên bục giảng đã chất đầy balô.

Giản Sanh lẫn trong dòng người đi ra ngoài, vừa xếp hàng xong thì có một nam sinh đứng chen vào phía sau cô. Cậu ta cao, trên người thoang thoảng mùi hương đỗ hành thanh mát.

Giản Sanh khẽ quay đầu lại.

Hứa Châu Thiên nhếch môi cười nhẹ với cô.

Cả hai đều không nói gì, vì hàng người đang dịch lên phía trước, mà Giản Sanh lại đứng khá gần đầu hàng.

Sau khi được máy dò quét qua, Giản Sanh quay lại lớp và ngồi xuống.

Hứa Châu Thiên ở phía sau cô một người để kiểm tra. Khi cậu giơ tay lên, Giản Sanh liếc thấy ở bàn tay phải rộng lớn ấy có dán thêm một miếng băng cá nhân màu da.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương