Thần kinh Hứa Châu Thiên đình trệ, tim như bị thứ gì đó trói chặt, siết dần, đến từng tế bào trong máu cũng tê dại.
Ngay cả ngụm nước bọt vừa nuốt xuống cũng mang vị ngọt.
Cậu giơ tay ôm chặt lấy eo Giản Sanh, kéo cô vào lòng mình, giọng khàn khàn: “Gọi lại lần nữa đi?”
Hai tai Giản Sanh đỏ bừng, hơi nóng bốc lên làm mặt cô càng thêm nóng. Cô nói: “Thật ra tớ vẫn chưa nói xong.”
“Là... là trước bạn trai thì nên thêm hai chữ tương lai.”
“Làm sao?”
Giản Sanh nghiêm túc nói: “Giai đoạn này, việc quan trọng nhất của chúng ta đúng là học tập. Cậu có đợi tớ được không?”
“Đợi thi đại học xong, chúng ta ở bên nhau.”
Hứa Châu Thiên cúi đầu nhìn cô.
Bốn chữ “chúng ta ở bên nhau” có sức hút mãnh liệt, làm người ta mê muội, như thể cuối cùng cũng vén được lớp màn kia, trái tim ấy cũng đang mở ra với cậu.
Chỉ là có thời hạn.
Đương nhiên cậu không muốn đồng ý. Ngay lúc này cậu đã muốn xác nhận danh phận, nhưng lại hiểu rõ tính cách ngoan ngoãn của cô.
Chuyện yêu sớm, cô thật sự không làm được.
Hứa Châu Thiên tự cười khẩy trong lòng.
Cậu đúng là bị cô nắm thóp rồi.
Im lặng một lúc, Hứa Châu Thiên nâng cằm Giản Sanh lên: “Được.”
“Thỏa thuận.”
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô: “Tớ đợi cậu đến lúc tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp, cả người lẫn tim cậu đều là của tớ.”
Hàng mi Giản Sanh khẽ run, cô khẽ “ừ” một tiếng.
“Cậu cũng phải hứa với tớ một chuyện.” Hứa Châu Thiên ấn nhẹ cằm mềm của cô.
“Chuyện gì?”
“Thi đại học còn một năm nữa, lâu quá. Tớ cũng phải có chút phúc lợi chứ.” Cậu cúi xuống, hơi thở nóng rực áp sát: “17 tháng 11 là sinh nhật cậu đúng không?”
“Ừ.”
“Tuổi Mão?”
“Ừ.”
“Vậy sinh nhật năm nay...” Giọng cậu khàn hẳn đi: “Để tớ muốn hôn thế nào thì hôn, được không?”
“Nếu cậu không đồng ý, thì mối quan hệ này bây giờ phải xác định luôn.” Giọng cậu vừa bá đạo vừa xấu xa.
“Sau đó, tớ sẽ, cưỡng hôn cậu.”
Hơi thở cậu áp sát dần, nóng rực phả lên chóp mũi, sắp chạm vào nhau thì Giản Sanh vội mềm lòng: “Được.”
Ngón út bị Hứa Châu Thiên móc lấy: “Phải ngoắc tay chứ.”
“Lỡ cậu đổi ý thì sao.”
“Cậu trẻ con thật đấy.” Giản Sanh không nhịn được nói.
Hứa Châu Thiên không nói, chỉ móc ngón út mềm mềm ấy vào tay mình, quấn chặt gần nửa phút mới buông ra.
“Tớ phải về rồi.” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên kéo cô lại: “Ôm một lúc rồi hãy đi.”
“Này, không phải nói là...”
“Ngày mai thi mà, ôm lấy may.”
“Chỉ ôm thôi, không hôn.”
“Tớ nói là giữ lời.”
...
Mười một giờ đêm, ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Trong phòng bật đèn bàn, ánh sáng ấm áp chiếu sáng mặt bàn học.
Giản Sanh đang làm một đề Ngữ văn thì điện thoại rung lên.
Cô cầm lên xem, là tin nhắn của Hứa Châu Thiên.
Chỉ là một dấu chấm.
[.]
Giản Sanh trả lời lại một dấu hỏi.
[Chưa ngủ à.] Hứa Châu Thiên nhắn.
[Sắp rồi.] Giản Sanh nhắn lại.
[Cậu chăm thế này, tớ cũng không dám ngủ.]
[Đang làm gì đấy.]
[Tớ làm cùng cậu.]
[Làm đề Ngữ văn.]
[Tớ cũng làm.]
[Tớ sắp làm xong rồi.]
[.]
Giản Sanh biết cậu là kiểu “thiên tài”, ngày thường lười biếng, đến lúc thi vẫn vượt trội hơn người. Cô gõ chữ trả lời: [Nếu cậu rảnh, có thể đọc nửa tiếng văn mẫu rồi đi ngủ.]
Điện thoại rung lên.
X: [Ok.]
Giản Sanh đặt điện thoại xuống, cụp mi tiếp tục làm bài.
Điện thoại lại rung lên.
Ảnh đại diện quen thuộc nhảy lên.
X: [Ngày mai thi xong, trưa cùng nhau xuống căn tin ăn cơm nhé?]
Sắc mặt Giản Sanh bình tĩnh, nhìn chằm chằm màn hình.
Kỳ thi này, cô dự định giống lần trước, trưa không về nhà, ở thư viện trường tự học rồi nghỉ trưa.
Vì thế không từ chối, trả lời: [Ok.]
X: [Vậy tớ đi xem văn mẫu đây.]
[Đợi đã.]
[Hả?]
[Cậu cũng phải hứa với tớ một chuyện.]
[Nói đi.]
[Sáng mai đừng đến đón tớ.]
Hứa Châu Thiên bóp bóp cục tẩy trong tay, chiều theo cô: [Được.]