Sóng Nhiệt

Chương 139: Bạn trai

Trước Sau

break

  Bóng dáng đã hoàn toàn biến mất, nhưng dưới khán đài vẫn còn náo nhiệt.

Âm thanh đủ loại như muốn lật tung mái nhà của nhà thi đấu.

Ngồi ở hàng ghế đầu tiên, các thầy cô trong ban lãnh đạo nhà trường nhìn nhau, rồi lại quay ra nhìn đám học sinh phía sau đang vô cùng phấn khích, trên gương mặt đều hiện lên vẻ phức tạp.

“Hai bạn học sinh kia rốt cuộc là sao vậy?” Một thầy giáo hỏi.

“Thầy không thấy sao, chắc là bạn nữ bị trẹo chân.”

“Trẹo chân thì không thể dìu xuống sao? Còn phải bế mới được hả?”

“Chuyện này, học sinh là Hứa Châu Thiên mà, không thể dùng logic của học sinh bình thường để nghĩ. Hơn nữa bế xuống cũng nhanh gọn hơn.”

“Tiết mục vừa rồi thật sự rất hay, em nữ kia rất kiên cường. Tôi nhìn rõ, chắc là trẹo chân khá nặng, nhưng em ấy nhanh chóng điều chỉnh lại, không để ảnh hưởng đến phần biểu diễn.”

Không chỉ khán giả xôn xao, ngay cả các thầy cô lãnh đạo cũng bàn tán không ngớt.

Vào đến hậu trường, Hứa Châu Thiên bế Giản Sanh vào một phòng thay đồ rồi đặt cô xuống.

Vừa ngồi xuống, tà váy tím bồng bềnh phủ kín đôi chân cô.

Hứa Châu Thiên ngồi xổm trước mặt cô, khẽ nâng váy lên.

Không gian xung quanh bỗng yên tĩnh, trong căn phòng nhỏ chỉ còn hai người. Giản Sanh càng cảm nhận rõ rệt cơn đau chỗ bàn chân.

Khi váy được vén lên, mắt thường có thể thấy cổ chân trái đã sưng thành một cục lớn.

Ban đầu vốn đã đau, nhưng không ngờ lại sưng đến mức như bị ai đánh một cú mạnh vậy.

Đôi giày cao gót đen có hai sợi dây mảnh quấn quanh cổ chân cô, Hứa Châu Thiên một tay giữ lấy bắp chân cô, tay kia cẩn thận tháo từng sợi dây, rồi gỡ giày ra.

“Để tớ đưa cậu đến phòng y tế.” Hứa Châu Thiên nói.

Bên ngoài vang lên tiếng hai nữ sinh trò chuyện: “Trời mưa to quá.”

“Giờ nhỏ hơn rồi, lúc trước còn lớn hơn cơ.”

“Không mang ô, nếu hết buổi mà mưa vẫn thế thì biết làm sao giờ.”

“Bên ngoài đang mưa.” Giản Sanh khẽ nói.

Hứa Châu Thiên không nói, lặng lẽ lấy điện thoại ra như đang nhắn cho ai đó.

Tà váy trượt xuống, Giản Sanh kéo lại.

Hứa Châu Thiên nhắn tin xong, nhìn cô rồi nói: “Cậu ngồi ở đây, chờ tớ quay lại.”

Nói rồi đứng dậy rời đi.

Trong lòng Giản Sanh bất giác dấy lên một niềm tin với Hứa Châu Thiên, nên cô thật sự ngồi yên chờ cậu.

Không lâu sau, Hứa Châu Thiên chạy trở lại, trên tay cầm một túi sữa lạnh còn bốc hơi sương.

Hẳn là cậu vừa mua ở máy bán hàng tự động trong nhà thi đấu.

“Ráng chịu chút nhá.”

Giản Sanh hiểu cậu muốn chườm lạnh cho mình, khẽ gật đầu, tay siết chặt làn váy. Hứa Châu Thiên nhẹ nhàng áp túi sữa lên chỗ sưng.

“Đỡ hơn chưa?”

Giản Sanh gật đầu.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng gọi: “Giản nữ thần? Anh Thiên?” Nghe như là tiếng của Nguyên Bào.

Hứa Châu Thiên nói: “Ở đây.”

Ngay lập tức một cây ô được đưa vào, người ngoài không bước vào.

Hứa Châu Thiên nhận lấy.

“Không cần thằng này nữa chứ, anh Thiên?” Nguyên Bạo hỏi.

Hứa Châu Thiên khẽ ừ.

Nguyên Bào vốn không biết Giản Sanh bị thương, chỉ thấy vừa hết tiết mục, Hứa Châu Thiên đã vội vàng bế cô đi rồi biến mất sau hậu trường.

Mà bộ váy Giản Sanh mặc quả thật quá đẹp, khiến người ta muốn phạm tội.

Không hỏi gì thêm, Nguyên Bạo tự giác rời đi.

Trong phòng thay đồ, Giản Sanh cúi mắt chạm phải ánh nhìn của Hứa Châu Thiên.

“Để tớ cõng cậu.”

Vài phút sau, có người nhìn thấy Hứa Châu Thiên cõng Giản Sanh từ một phòng thay đồ bước ra.

Trên người Giản Sanh vẫn là bộ váy dài rộng màu bạc tím, mái tóc đen mềm hơi xoăn buông xuống, đôi tay vòng qua cổ Hứa Châu Thiên, một tay còn cầm chiếc ô.

Mọi người nhìn kỹ mới phát hiện cổ chân trái của Giản Sanh đã sưng thành một cục.

Bên ngoài mưa vẫn không ngớt, tí tách rơi, cành cây bị mưa quật nghiêng ngả.

Hậu trường có một lối ra, đi đến đó, Giản Sanh hơi chùn bước: “Hay là đợi mưa ngớt hoặc nhỏ hơn rồi hãy đến phòng y tế, bây giờ mưa lớn quá.”

Hứa Châu Thiên nói: “Che ô, nhanh lên.”

Chậm một giây là cậu phải cõng cô thêm một giây, Giản Sanh không tiện chần chừ, vội tháo dây cài ô, mở ra che lên đầu cả hai.

“Ngửa ra sau chút, che vào mắt tớ rồi.”

Giản Sanh nghĩ, mình giơ cao thế sao lại che mắt cậu được, nhưng vẫn nghe lời dịch ô ra sau.

Hứa Châu Thiên cõng cô bước vào màn mưa.

Không khí xung quanh ẩm ướt, hạt mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, vang ngay bên tai.

Giản Sanh cố gắng giữ ô, nằm trên lưng cậu, cánh tay cậu rắn chắc, vững vàng nâng đỡ đôi chân cô.

“Có đau không?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh đang ngẩn người, tiếng mưa lại lớn, không nghe rõ: “Hả?”

“Tớ hỏi cậu có đau không.” Hứa Châu Thiên lặp lại.

"Đau.”

“Chịu đựng một chút.”

“Tớ biết.”

Giản Sanh một tay bám vai cậu, cũng quan tâm hỏi: “Có mệt không?”

Cơ thể cô hơi trượt xuống, Hứa Châu Thiên hất nhẹ lên, cõng lại cho chắc: “Không mệt nha, cậu quá nhẹ.”

Giản Sanh mím môi.

Tầm mắt hướng về phía trước, màn mưa khiến đêm thêm huyền bí, ánh đèn đường tỏa ra một vệt sáng cam ấm áp.

Vào đến phòng y tế, bên trong chỉ có một bác sĩ trực ban.

Bác sĩ này trước đó Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đều từng gặp, lần nhà ăn xảy ra hỏa hoạn họ đã đến đây một lần.

“Làm sao lại sưng thành một cục to thế này?” Bác sĩ hỏi.

Hứa Châu Thiên nói: “Đi giày cao gót bị trẹo chân.”

“Phải cao đến mức nào mới trẹo ra thế này?” Đối phương lắc đầu.

Quả thật đôi giày đó rất cao, Giản Sanh mô tả sơ qua cho đối phương nghe.

Cô ngồi trên giường bệnh, tà váy phủ kín bốn phía, chỉ lộ ra bàn chân sưng tấy, trên trán vẫn còn đeo trang sức.

Có lẽ chính cô cũng không ngờ, vừa rồi còn tỏa sáng trên sân khấu, giờ lại ngồi đây với một cục sưng xấu xí ở phòng y tế.

Trong lúc cô nói chuyện, bác sĩ lấy ra hai lọ thuốc cùng một gói bông tăm.

Sau khi bôi thuốc cho cô, bác sĩ nói: “Ở đây nghỉ ngơi đi, buổi tiệc tối thì đừng nghĩ nữa.”

Giản Sanh gật đầu.

Có một học sinh chạy đến mua thuốc cảm, bác sĩ rời khỏi phòng, để lại Giản Sanh và Hứa Châu Thiên tự ở đó.

Buổi tiệc tối vẫn tiếp tục, phía sau còn nhiều tiết mục đặc sắc.

Giản Sanh ngẩng đầu: “Cậu về trước đi, tớ có thể tự ở đây.”

Hứa Châu Thiên cúi xuống: “Cậu nghĩ tớ sẽ bỏ đi trước sao?”

Quả thật, cậu sẽ không.

Giản Sanh ôm gối, hàng mi khẽ rung.

Hứa Châu Thiên đưa tay khẽ chạm vào mi cô.

Giản Sanh hơi né ra sau.

Không khí lặng im.

Thấy cậu không muốn đi, mà ở lại cũng chẳng có việc gì, ngoài trời mưa vẫn lớn, Giản Sanh lên tiếng: “Cậu có muốn chơi cờ caro không?”

“Hả?”

Một lúc sau, Hứa Châu Thiên làm theo lời cô, đi hỏi bác sĩ xin vài tờ giấy A4 và hai cây bút.

Khi quay lại, trước mặt Giản Sanh đã có một bàn nhỏ, hình như là giường bệnh tự kèm theo.

Cậu ngồi ở đầu giường bên kia, đặt giấy và bút lên bàn.

Giản Sanh kéo một tờ giấy trắng, dùng bút vẽ ra bàn cờ đơn giản.

Cô nói: “Chúng ta phân biệt bằng hình nhé? Cậu vẽ ngôi sao, tớ vẽ vòng tròn.”

Hứa Châu Thiên nhìn cô thêm vài giây, rồi nói: “Được.”

Không biết từ lúc nào đã chơi liền mấy ván.

Một ván xong thì lật mặt sau, hết mặt sau lại đổi sang tờ khác.

Qua vài ván, đều là Hứa Châu Thiên thắng.

Giản Sanh nhận ra cậu không giỏi cờ nhảy bằng cô, nhưng cờ caro thì cô không đấu lại.

Có lẽ vết thương ở chân cũng ảnh hưởng đến sự tập trung.

“Chơi mệt chưa, nghỉ chút nhé?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh nói: “Chưa mệt.”

“Được, chơi tiếp. Tớ biết cậu phải thắng một ván mới chịu dừng.” Hứa Châu Thiên lười nhác lấy thêm một tờ giấy, nhanh tay vẽ bàn cờ.

Không biết có phải cậu cố tình nhường không, ván mới này Giản Sanh cuối cùng cũng xếp được một hàng năm vòng tròn nối liền.

Khóe môi cô cong lên.

“Thắng tớ mà vui thế sao?” Hứa Châu Thiên cười nhạt.

“Cũng bình thường thôi.” Giản Sanh không thừa nhận.

“Cậu không thành thật.” Hứa Châu Thiên nghiêng người lại gần.

“Còn chơi nữa không?” Giản Sanh quay mặt đi.

“Chơi chứ.”

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi không ngớt.

Hai người không nghĩ đến thế giới bên ngoài, chỉ ngồi đánh cờ caro để giết thời gian.

...

Liên lạc mãi không được với Giản Sanh và Hứa Châu Thiên, cuối cùng Lý Văn Dương nghe từ Trương Kiếm rằng có lẽ Hứa Châu Thiên đã đưa Giản Sanh đến phòng y tế.

Đợi đến khi buổi tiệc tối kết thúc, cậu mới nhận được cuộc gọi chủ động từ Hứa Châu Thiên, bảo đến đón người.

Lam Lôi Lôi còn giúp Giản Sanh mua một đôi dép bệt vừa chân từ cửa hàng mang đến.

Sau khi nghỉ ngơi ở phòng y tế khá lâu, lại được bôi thuốc và chườm nóng, chỗ sưng của Giản Sanh đã tiêu bớt nhiều. Buổi tiệc tối kết thúc, Hứa Châu Thiên cùng Lý Văn Dương đưa cô về nhà.

Giản Sanh tập tễnh từ phòng tắm bước ra sau khi rửa mặt, gần mười giờ rưỡi tối, ngồi xuống bên giường, cầm điện thoại gửi cho Hứa Châu Thiên một tin nhắn:

[Về đến nhà chưa?]

Bên kia nhanh chóng trả lời: [Rồi.]

Sau đó gửi thêm một đoạn video ngắn.

Trong video, con mèo trắng muốt Hứa Bá Thiên nằm trên đầu gối cậu, bàn tay lạnh trắng với khớp xương rõ ràng đang vuốt ve đầu nó.

Giản Sanh còn chưa xem xong video thì điện thoại lại hiện tin nhắn mới.

Là của Lý Văn Dương.

[Không đúng đâu chị, lúc Hứa Châu Thiên ở phòng y tế với chị, có phải cố tình bật chế độ máy bay không? Đợi đến khi buổi tiệc tối sắp kết thúc mới gọi cho em.]

Giản Sanh gửi một dấu hỏi.

Lý Văn Dương tự nói tiếp: [Chắc chắn là thế rồi, trước đó gọi mãi không được, cả số của chị cũng không liên lạc được.]

Giản Sanh nhắn: [Em không biết à, chị không mang điện thoại bên người.]

Lúc đó chính Lý Văn Dương cầm giúp túi xách của cô.

[Nhưng Hứa Châu Thiên có mang theo mà, tên ấy chắc chắn cố tình bật chế độ máy bay.]

[Hơn nữa chị, may mà hôm nay bố em phải tăng ca, mẹ em cũng không đến trường xem chị diễn, nếu không thì...]

Câu này Lý Văn Dương nói đúng, khi ấy Hứa Châu Thiên trực tiếp bế cô đi, gây ra không ít chú ý.

Khi lấy lại điện thoại, Giản Sanh thấy có cuộc gọi nhỡ của cô chủ nhiệm Trương Tú Anh, sau đó cô gọi lại giải thích, thầy cô cũng không nghi ngờ gì.

Giản Sanh ôm lấy một chiếc gối, cằm khẽ tựa lên.

Có lẽ vì cô chưa trả lời, điện thoại lại rung lên.

Dương Dương: [Yên tâm đi chị, em chỉ hỏi vậy thôi, sẽ không nói gì cả.]

...

Trời bắt đầu nóng lên.

Sau lễ kỷ niệm trăm năm, rất nhanh đã đến kỳ thi cuối kỳ.

Năm nay nghỉ hè bắt đầu từ ngày 10 tháng 7, kỳ thi cuối kỳ được sắp vào ba ngày 8, 9, 10.

Thoáng chốc một tuần trôi qua, ngày mai đã là kỳ thi.

Tan học buổi chiều, Giản Sanh thu dọn cặp sách rồi rời chỗ ngồi.

Cô vừa đứng lên, người ngồi bàn sau cũng đeo cặp lên vai.

Giản Sanh bước ra khỏi lớp, người đó vẫn đi theo sau.

Cô quay đầu lại.

Hứa Châu Thiên hơi nhướng mày nhìn cô.

Nắm dây cặp trên vai, Giản Sanh nói: “Chân tớ đã khỏi rồi, hôm nay cậu không cần đưa tớ về nữa đâu.”

Suốt hơn một tuần qua, mỗi ngày tan học Hứa Châu Thiên đều kiên trì đưa cô về nhà, buổi sáng còn đến khu chung cư Cẩm uyển đón cô.

Gần kỳ thi, thật ra Lý Văn Dương đã ngừng tập bơi buổi chiều, có Lý Văn Dương đi cùng là đủ, nhưng Hứa Châu Thiên vẫn cứ đi theo. Về sau mấy ngày này, Lý Văn Dương dứt khoát giao hẳn việc đó cho Hứa Châu Thiên, cố tình không đi cùng cô nữa.

Nhưng hai ngày nay, chân Giản Sanh đã hoàn toàn hồi phục.

“Thì sao, tớ muốn đưa cậu mà.” Hứa Châu Thiên búng nhẹ vào đuôi tóc buộc của cô.

Giản Sanh không nói thêm, bước tiếp về phía trước.

Hứa Châu Thiên vẫn như thường lệ đi sau cô.

Hai người một trước một sau, bóng in xuống mặt đất.

Mặt trời nơi chân trời đang dần hạ xuống.

“Ngày mai thi rồi, cậu thật sự không cần đưa tớ đâu, về nhà ôn bài đi.” Đến trạm xe buýt, Giản Sanh nói.

“Đưa cậu xong rồi về ôn bài.” Ánh mắt Hứa Châu Thiên rơi trên chóp mũi hồng hồng của cô.

Xe đến, Giản Sanh không thuyết phục được cậu, lấy thẻ lên xe.

Hứa Châu Thiên theo sau.

Cậu thật sự giống như một cái đuôi theo sau vậy.

Giờ này đúng lúc cao điểm, trên xe rất đông. Giản Sanh vốn đã tìm được chỗ đứng, nhưng phía sau có thêm người lên, cô phải nhích về phía trước.

Ngẩng đầu nhìn, vòng tay nắm trên cao đã bị người khác chiếm hết, tầm mắt hạ xuống, chạm phải đôi mắt đen của Hứa Châu Thiên.

Cậu đưa cánh tay ra: “Nắm lấy.”

Xe khởi động, Giản Sanh hơi chao đảo, vội vàng nắm lấy cánh tay cậu.

Hứa Châu Thiên tay kia đỡ lấy cánh tay cô, cả hai cùng mượn lực đứng vững.

Một mùi hương sữa tắm sạch sẽ thoáng qua, Giản Sanh ngẩng đầu, thấy xương quai xanh rắn chắc nổi rõ.

“Oa.” Bất chợt vang lên tiếng khóc trẻ nhỏ.

Một người phụ nữ ôm em bé chen vào, có vẻ khó khăn.

Có lẽ trong xe quá ngột ngạt, em bé khóc không ngừng.

Người phụ nữ vịn vào lưng ghế mới đứng vững được.

Trước mặt cô là một nam sinh đang ngồi.

Trên người mặc đồng phục trường Tam trung giống Giản Sanh và Hứa Châu Thiên, nhưng nghe tiếng khóc chỉ ngẩng lên liếc một cái rồi lại cúi xuống chơi game trên điện thoại.

Hứa Châu Thiên đưa tay vỗ vai cậu ta, giọng nhạt: “Mù à?”

Nam sinh vốn đã chú ý đến Hứa Châu Thiên và Giản Sanh, thấy quen quen. Bị ánh mắt mang chút ngang ngạnh của Hứa Châu Thiên quét qua, lập tức nhớ ra cậu là ai.

Chuyến xe này cậu ta đi lần đầu, không ngờ lại gặp “đại ca trong truyền thuyết”.

Còn có bạn gái bên cạnh.

Mặt cậu ta đỏ bừng, nhìn người phụ nữ ôm con, không dám giả vờ nữa, đứng dậy nhường chỗ.

Sau đó lặng lẽ chen về phía sau xe, muốn tránh xa.

Giản Sanh thoáng ngẩn ra, rồi nói với người phụ nữ: “Chị, chị ngồi đi.”

Đối phương không ngờ lại gặp được chuyện “tốt bụng” thế này, vội vàng cảm ơn rồi ôm con ngồi xuống.

Hứa Châu Thiên cúi đầu nhìn người trước mặt.

...

Vài phút sau, xe buýt dừng ở trạm Giản Sanh phải xuống.

Hứa Châu Thiên vẫn theo cô cùng xuống xe.

Trước đây cậu thường không đưa cô đến tận cổng khu chung cư, chỉ nói vài câu rồi đi.

Hai người dừng lại ở một ngã rẽ, Giản Sanh quay người: “Cậu về đi.”

Không xa, chính là con hẻm lần đầu họ gặp nhau, bức tường loang lổ, đầy vết tích.

Chuyện vừa xảy ra trên xe buýt khiến Giản Sanh nhớ lại cảnh Hứa Châu Thiên từng đánh người ở đó.

Cậu khẽ ừ rồi kéo cô lại gần: “Cho tớ hôn một cái được không?”

“Ngày mai thi rồi.”

“Muốn dính chút hơi thở của thủ khoa.”

Giản Sanh ngẩn ra: “Cậu cũng từng đứng nhất mà.”

“Nhưng từ khi cậu đến thì không còn nữa.”

“Vậy cũng không được.”

“Ê.”

Hứa Châu Thiên cúi thấp đầu: “Thật keo kiệt vậy sao?”

Giản Sanh siết chặt dây cặp: “Không được hôn.”

“Nhưng mà...”

“Nhưng mà cái gì?”

Giản Sanh nói: “Tôi có một câu muốn nói với cậu.”

“Cậu nói đi.” Ánh mắt Hứa Châu Thiên dán chặt vào cô.

Trong lòng Giản Sanh còn chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn kiễng chân, như sợ người khác nghe thấy, thì thầm bên tai anh.

“Ngày mai thi cố lên nhé.”

“Bạn trai.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương