Sóng Nhiệt

Chương 138: Bế cô xuống sân khấu

Trước Sau

break

Ra khỏi nhà vệ sinh, Giản Sanh đi thẳng về hậu trường. Cô sẽ lên sân khấu cùng Hứa Châu Thiên và mấy người trong nhóm.

“Vừa rồi biểu diễn thấy thế nào?” Hứa Châu Thiên ghé sát lại gần hỏi Giản Sanh.

Giản Sanh tâm trạng không tốt lắm: “Cũng được.”

“Chỉ cũng được thôi á?” Hứa Châu Thiên nhìn chằm chằm cô.

Giản Sanh gật đầu.

Trên áo cô hình như dính một sợi tóc, Hứa Châu Thiên đưa tay lấy xuống. Mùi hương đỗ hành trên người cậu như dính sát lấy cô.

Trò chuyện một lát, cả nhóm cùng đi vào phòng hóa trang số 2 và tranh điểm.

Tóc tai của nam sinh thì đơn giản, chỉnh sửa lại một chút là xong. Còn Giản Sanh thì phải trang điểm lại. Kiểu trang điểm trước đó của cô quá nhạt, cần đậm hơn để lên sân khấu.

Chuyên viên trang điểm tháo bím tóc của cô ra, định dùng kẹp duỗi thẳng, nhưng nhìn mái tóc hơi xoăn tự nhiên của cô lại thấy rất hợp, để xõa xuống là đủ đẹp rồi nên không chỉnh sửa gì nhiều. Cô ấy chọn một chiếc trang sức đeo trán cho cô.

Trang điểm xong, Giản Sanh đi thay váy.

Đó là một chiếc váy có thiết kế rất tinh tế. Váy dài màu tím bạc, dây mảnh, hở vai, tay bán dài, trên phần dây và tay áo còn phủ một lớp voan mềm trong suốt.

Giản Sanh mặc vào, vẻ đẹp của cô lập tức trở nên sắc sảo và quyến rũ hơn.

Vì cô tham gia nhóm muộn, chưa đến ba ngày nên không kịp đặt may váy mới. Chiếc váy này là do Lam Lôi Lôi hỏi mẹ mượn cho cô.

Mẹ của Lam Lôi Lôi là nhà thiết kế thời trang.

Đôi giày cao gót cũng là mẹ của Lam Lôi Lôi đưa cho, gót giày hơi cao. Khi đưa cho Giản Sanh, bà nói chiếc váy này phải đi đôi cao gót đen này mới đẹp, mới tôn được vẻ đẹp.

Mẹ Lôi Lôi rất khó tính trong khoản thẩm mỹ, nên phối đồ dựa theo bộ dáng của Giản Sanh.

Sau khi làm tạo hình xong, cả nhóm nghỉ ngơi một lúc ở hậu trường. Đợi đến khi tiết mục thứ mười ba diễn được một nửa, họ đi đến sau tấm màn chuẩn bị.

Họ là tiết mục thứ mười bốn.

Ngày thử đôi giày cao gót này, Giản Sanh đã cảm thấy gót hơi cao và mảnh, nhưng lúc đó chỉ thử tại chỗ, đi vài bước thấy cũng tạm ổn. Hôm nay mang nó đi lại nhiều hơn, cộng thêm chút căng thẳng vì sắp biểu diễn, cô mới nhận ra nó thật sự khó kiểm soát.

Khi MC gọi tên tiết mục của họ, Giản Sanh theo sau Hứa Châu Thiên bước lên bậc thang.

Đến bậc cuối cùng, cô suýt đứng không vững, may mà được lòng bàn tay Hứa Châu Thiên đỡ lại.

Đứng vững rồi, cô tiếp tục bước lên phía trước.

Cô là người đầu tiên bước ra sân khấu, Hứa Châu Thiên chậm hơn nửa bước đi phía sau.

Khoảnh khắc hai người gần như xuất hiện cùng lúc, tiếng vỗ tay và tiếng hò reo như nổ tung cả hội trường.

Hứa Châu Thiên đi đến ngồi sau bộ trống, động tác lười nhác mà tùy ý. Nguyên Bào và Lâm Phi ôm guitar, Trương Kiếm cầm bass.

Giản Sanh một mình bước đến chính giữa sân khấu, nơi có một chiếc micro đang chờ.

Kỹ thuật ánh sáng cố ý làm tối những nơi khác, chỉ chiếu sáng lên người cô. Cô gái trong chiếc váy tím nổi bật đến mức khiến người ta nghẹt thở. Trên trán trắng mịn là hoa văn hình mandala khẽ lay động, phản chiếu ánh sáng. Cô vừa giống thiên sứ hạ phàm, vừa giống một phù thủy quyến rũ đến mức muốn lấy đi linh hồn người khác.

Đợi đến khi cô đứng trước micro, ánh sáng mới bao trùm lên bốn người còn lại.

Đúng lúc ánh đèn lớn chiếu xuống, Giản Sanh hơi mất tập trung, bước hụt một cái, cổ chân trái bị trẹo chân.

Dưới khán đài ồn ào, không ai nghe thấy tiếng “rắc” nhỏ của xương.

Cơn đau nhói lan thẳng vào dây thần kinh của Giản Sanh.

Chỉ có hàng ghế đầu nhìn thấy cô bị trẹo chân, nhưng sau đó thấy cô đứng thẳng lại, vẻ mặt không thay đổi, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Khúc nhạc dạo vang lên.

Hứa Châu Thiên ở phía sau hơi nghiêng người, mắt cậu luôn dán vào chân Giản Sanh. Đến phần của mình, cậu mới nâng dùi trống lên rồi bắt đầu đánh theo nhạc.

Giản Sanh nắm micro bằng hai tay, cất giọng hát.

Giọng Giản Sanh không phải kiểu trong veo hay đặc biệt xuất sắc, nhưng lại có sự chân thành khiến người ta bị cuốn vào, như được đặt vào một thế giới khác.

Đến đoạn đồng ca, khán giả phía dưới nổi hết da gà.

“Diễn đàn trường nói Triệu Thần Vũ bị tai nạn xe, nên giọng ca chính đổi thành Giản Sanh. Lúc đó mình còn thấy vô lý, ai ngờ là thật.”

“Đẹp trai đẹp gái đứng chung một chỗ làm mình muốn xỉu luôn.”

“Tự nhiên thích bài này ghê.”

“Hứa Châu Thiên đánh trống ngầu quá trời.”

Tiếng bàn tán dưới khán đài không ngừng vang lên, ai nấy đều phấn khích.

...

Kết thúc bài hát, Giản Sanh buông micro xuống.

Cô thử nhúc nhích chân, cơn đau lại ập đến, lan khắp dây thần kinh.

Nhưng cô không thể tiếp tục đứng trên sân khấu. Sau khi cúi chào, cô hơi nhấc váy lên rồi quay người định rời đi.

Trong tầm mắt xuất hiện một bóng người.

Cậu cao lớn, dưới ánh sáng mờ chỉ thấy được đường nét lạnh lùng sắc bén.

Đến trước mặt cô, cậu bế cô lên theo kiểu ngang người.

Giản Sanh sững sờ.

“Hứa Châu Thiên.” Cô nhỏ giọng gọi.

“Không muốn tàn phế thì ôm chặt tớ.” Hứa Châu Thiên chỉ nói một câu nhàn nhạt, rồi bế cô rời khỏi sân khấu.

Bước chân cậu mạnh mẽ, dù bế một người vẫn không hề khó khăn. Bóng lưng ấy càng lúc càng xa, mang theo sự ngông nghênh và phóng khoáng.

Khán đài im lặng hai giây rồi bùng nổ tiếng hét chói tai. Cả hội trường như muốn nổ tung.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương