Gió thổi trên ban công, tóc buộc đuôi ngựa của Giản Sanh khẽ lay động. Cô ngồi yên bên cạnh Lam Lôi Lôi, trông rất ngoan.
Đôi mắt cô đen láy sáng ngời, vừa vặn cân đối với mũi và miệng, tạo nên gương mặt tinh xảo.
Có lúc nhìn cô giống hệt một con búp bê.
Lâm Phi nói: “Chơi Ma Sói đi, ai thua thì thật lòng hay mạo hiểm.”
“Á, tớ không muốn chơi Ma Sói, sao lại trò này nữa.” Lam Lôi Lôi kêu.
“Chơi hai ván thôi mà.” Nguyên Bào nói: “Đúng tám người luôn.”
Giản Sanh lên tiếng: “Tớ không biết chơi Ma Sói.”
Hứa Châu Thiên nói: “Vậy không chơi.”
“Chơi Ai là nội gián nhé?” Cậu hỏi.
“Cậu biết không?” Hứa Châu Thiên quay sang hỏi Giản Sanh.
Cả nhóm đều nhìn với vẻ trêu chọc.
“Cái này thì biết.” Giản Sanh từng xem trên chương trình giải trí, trò này đơn giản.
Trương Kiếm nói: “Được, vậy chơi Ai là nội gián. Anh Thiên phải chăm sóc chị Sanh, tụi mình không thể không theo. Ma Sói mà chơi với người mới thì chẳng vui.”
Lam Lôi Lôi nói: “Vậy chờ tớ chút, nhà tớ có bộ bài Thật lòng hay mạo hiểm.”
“Nhà cậu?” Lý Văn Dương hỏi.
Trương Kiếm nói: “Nhà cậu ấy ngay đối diện.”
“Để tớ đi cùng.” Giản Sanh nói.
“Được luôn!” Lam Lôi Lôi nắm tay cô.
Nhà của Lam Lôi Lôi quả thật rất gần nhà Triệu Thần Vũ, ra cửa đi vài bước là tới.
Bà nội Lam Lôi Lôi đang luyện chữ trong thư phòng, qua cửa sổ gác nhìn thấy cháu gái dẫn theo một cô bạn xinh xắn chạy vào, liền dùng giọng địa phương Minh Thành hỏi: “Không phải con ăn cơm ở nhà Vũ Vũ sao, sao lại về rồi?”
Lam Lôi Lôi nói: “Ăn xong rồi ạ, con chỉ về lấy một thứ thôi.”
“Cô bé này là bạn học của con à?” Bà hỏi.
“Vâng!” Lam Lôi Lôi nói: “Không nói nữa đâu bà, tụi con lên lầu lấy đồ.”
Cô kéo Giản Sanh chạy lên tầng.
Phòng của Lam Lôi Lôi toàn màu hồng, đầy không khí thiếu nữ. Ga giường hồng, rèm hồng, ghế nhỏ và dưới đất chất đầy thú bông, búp bê.
Bên cạnh tủ quần áo có chiếc gương dài, viền gương dán kín những hình dán dễ thương.
“Lạ thật, tớ nhớ để ở đây mà.” Lam Lôi Lôi lục lọi mãi vẫn không thấy bộ bài Thật lòng hay Mạo hiểm.
Giản Sanh nửa quỳ bên cạnh cùng tìm, từ ngăn kéo dưới cùng lấy ra hai hộp màu mè: “Cái này phải không?”
“À đúng đúng đúng, sao cậu tìm cái là ra vậy, đây là nhà cậu hay nhà tớ hả?” Lam Lôi Lôi trêu.
Giản Sanh cười: “Tớ may mắn, vừa nhìn thấy thôi.”
Tìm được bài rồi, Lam Lôi Lôi không để ý mấy thứ bị lôi ra, nói: “Lát nữa tớ quay lại dọn, giờ đi thôi.”
Giản Sanh gật đầu đứng lên.
Chuông gió treo ở cửa sổ bị gió thổi khẽ reo leng keng, Giản Sanh đưa mắt nhìn.
Lam Lôi Lôi kéo cô lại gần cửa sổ, nói: “Cậu xem bên kia, căn nhà có treo biển đó, trước kia Hứa Châu Thiên từng sống với bà ngoại ở đó.”
Khoảng cách xa nên không nhìn rõ chữ trên biển, căn nhà ấy cũng giống những nhà xung quanh, chỉ là lâu không có người ở, cửa sổ phủ bụi, trông lạnh lẽo.
“Chỉ sống với bà ngoại thôi à?” Giản Sanh hỏi.
“Ừ, ba mẹ cậu ấy bận lắm, một năm gặp chẳng được mấy lần. Hơn nữa Hứa Châu Thiên với ba mẹ quan hệ không tốt, bà ngoại cũng không thích ba cậu ấy. Từ lúc học mẫu giáo cậu ấy đã ở đó, đến cấp hai bà ngoại bệnh mới chuyển đi.”
Giản Sanh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ nhìn căn nhà ấy.
Khi hai cô quay lại nhà Triệu Thần Vũ, cả nhóm bắt đầu vào trò chơi chính.
Muốn chơi “Ai là nội gián” thì phải cùng nhau tải một phần mềm rồi mở phòng trực tuyến. Nhưng mạng ở ban công hơi chậm, không phải ai cũng tải nhanh được. Trong lúc chờ, Lam Lôi Lôi đề nghị: “Có thể chơi thử trò thêm chữ cho vui không?”
Mọi người đều từng chơi với Lam Lôi Lôi, chỉ có Lý Văn Dương và Giản Sanh chưa biết. Lam Lôi Lôi liền giải thích sơ qua.
Trò chơi rất đơn giản, một người nói trước, người tiếp theo thêm một chữ, chỉ được thêm một chữ thôi. Câu phải trôi chảy, có chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ.
“Để tớ thử.” Giản Sanh nói.
“Được, Triệu Thần Vũ, cậu bắt đầu đi.” Lam Lôi Lôi nói.
Triệu Thần Vũ nói một chữ đơn giản: “Cậu.”
Lam Lôi Lôi nghĩ rồi thêm: “Cậu ăn.”
Trương Kiếm: “Cậu ăn cứt.”
“Khẩu vị của cậu quá nặng.” Lam Lôi Lôi bất lực.
“Đến lượt cậu, Nguyên Bào.” Trương Kiếm nói.
Nguyên Bào: “Cậu muốn ăn cứt.”
“...”
Đến lượt Lâm Phi, cậu ngập ngừng: “Cậu rất muốn ăn cứt.”
“...”
Lý Văn Dương mặt không cảm xúc, thấy trò này quá kỳ quái, ngồi mãi không biết thêm chữ gì.
Lam Lôi Lôi nhắc: “Không thêm được thì phải chịu phạt đó, cho cậu ba giây cuối, ba, hai...”
“Cậu rất muốn ăn cứt nha.” Lý Văn Dương đành nói.
Cả nhóm bật cười.
“Thiên tài đó, anh béo.” Lâm Phi nói.
Lý Văn Dương nhướng mày.
“Tiếp theo.” Lam Lôi Lôi nói.
Ngồi cạnh Lý Văn Dương là Hứa Châu Thiên, cậu lười biếng gõ gõ ly thủy tinh đựng coca, chọn im lặng, dường như không muốn thêm chữ.
“Nhanh lên, tớ không tin trò này lại làm khó được thần tiên như cậu.” Lam Lôi Lôi nói.
“Tớ thật sự không biết.” Hứa Châu Thiên nói.
Trương Kiếm nói: “Đừng ép anh Thiên nữa, cũng phải để ý xem còn ai ở đây.”
“Nói mấy câu này mất lịch sự lắm.”
“Chắc chị Sanh cũng không thêm được đâu, vậy hai người cùng chịu phạt.”
Giản Sanh nói: “Tớ thêm được, dùng đồng âm được không?”
“Được.” Triệu Thần Vũ nói.
Giản Sanh liền nói: “Cậu rất muốn ăn thức ăn nha.”