Sóng Nhiệt

Chương 127: Cùng song ca

Trước Sau

break

  Hai người đi thành ba, cùng nhau hướng về trạm xe buýt.

Lý Văn Dương chắc không muốn làm bóng đèn, lên xe liền tự động ra sau tìm chỗ ngồi, không ngồi cạnh Giản Sanh và Hứa Châu Thiên.

Trên xe còn ít ghế trống, Giản Sanh chiếm được một chỗ, đối diện chéo còn có một ghế nhưng Hứa Châu Thiên không đi qua để người khác ngồi mất, cậu vẫn đứng cạnh cô, tay nắm vòng treo phía trên.

Giản Sanh không thấy Lý Văn Dương đâu, quay đầu nhìn ra sau mới phát hiện cậu đã chạy xuống tận cuối xe.

Quay lại, ánh mắt chạm ngay ánh mắt Hứa Châu Thiên.

Cô vội quay mặt ra ngoài cửa sổ.

Cậu cúi xuống gần: “Ngại cái gì thế?”

“Tớ không có ngại.” Giản Sanh nói.

“Ồ.” Hứa Châu Thiên khẽ nhếch môi.

Giản Sanh định nói “đừng lại gần quá” thì hơi thở nóng lại phả bên tai: “Cậu hôm nay đẹp lắm.”

...

Đến KTV mà Lam Lôi Lôi đã hẹn, Hứa Châu Thiên trông như quen thuộc lắm, dẫn Giản Sanh và Lý Văn Dương đi thẳng lên tầng hai, nhanh chóng tìm được phòng mà Lam Lôi Lôi đặt.

Trong phòng đã có khá nhiều người: Trương Kiếm, Nguyên Bào, Lâm Phi đều tới rồi, còn có ba cô gái khác. Giản Sanh chỉ thấy một người hơi quen mặt, hình như tên là Cố Ôn Tư, cũng học ở Tam Trung, từng gặp một lần trong trường, quan hệ rất thân với Lam Lôi Lôi.

Thấy Giản Sanh được Hứa Châu Thiên đích thân dẫn đến, lại còn mang theo Lý Văn Dương, Nguyên Bào huýt sáo một tiếng, cả phòng lập tức náo nhiệt, mấy cậu con trai hùa theo trêu chọc.

Lam Lôi Lôi chạy tới khoác tay Giản Sanh: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi, wow, Sanh Sanh, hôm nay cậu thật sự xinh quá trời.”

Giản Sanh lúc ra ngoài không hề cố ý ăn diện, nhưng ngoài Hứa Châu Thiên, ngay cả Lam Lôi Lôi cũng nói vậy.

Cô không đáp lại lời khen, chỉ nói: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”

“Moah!” Lam Lôi Lôi chu môi giả vờ hôn một cái.

Sau đó cô kéo Giản Sanh đến chỗ máy chọn bài: “Muốn hát gì thì cứ chọn.”

Giản Sanh vốn không phải kiểu dễ thả lỏng, trong phòng lại nhiều người không quen, thật ra cô không muốn hát, chỉ đến góp vui cho Lam Lôi Lôi. Nhưng đã tới rồi, không thể không hát lấy một bài.

Ánh mắt rơi trên màn hình.

Đang nghĩ chọn bài nào thì Hứa Châu Thiên bước lại gần.

Cô quay đầu: “Cậu chọn trước đi?”

Cậu chống tay lên cạnh máy, từ xa nhìn như đang bao lấy cô trong vòng tay. Thấy cô mở mục của một ca sĩ, cậu hỏi: “Cậu cũng thích ca sĩ này à?”

Giản Sanh gật đầu.

“Hú hồn, Hứa Châu Thiên trước mặt Giản Sanh đúng là khác hẳn.” Cố Ôn Tư kéo tay Lam Lôi Lôi thì thầm.

Trong ấn tượng của cô, Hứa Châu Thiên tính tình ngang ngạnh, hay chơi với đám con trai, không phải người kiên nhẫn, nhìn có vẻ ngổ ngáo khó gần khiến nhiều cô gái vừa thích vừa sợ. Nhưng vừa rồi khi cậu cùng Giản Sanh bước vào, ánh mắt sáng rực, tràn đầy sức sống.

“Cậu mà ở lớp chúng mình thì càng thấy rõ hơn.” Lam Lôi Lôi nói.

Hứa Châu Thiên theo đuổi Giản Sanh, khoe mẽ như con công xòe đuôi, Lam Lôi Lôi đã quá quen rồi.

Đúng lúc một bài vừa kết thúc, Nguyên Bào giành micro, hướng về hai người ngồi trước máy: “Anh Thiên với Giản nữ thần phải hát chung một bài chứ, Chỉ đối với em có cảm giác, ok không?”

“Ok ok, Chỉ đối với em có cảm giác!” Giọng cậu ta vang to.

Cả phòng lại náo loạn, mọi người đồng thanh hô: “Hát một bài đi!”

Giản Sanh im lặng, tai đỏ bừng.

Hứa Châu Thiên cố tình ghé sát lại: “Hát không?”

Giản Sanh lắc đầu, tùy tiện chọn một bài khác, rồi nhường chỗ cho cậu.

“Ôi, Giản nữ thần ngại rồi kìa.” Nguyên Bào cầm micro cười.

“Anh Thiên, anh không được, nữ thần không chịu hát cùng.” Cậu ta không sợ chết trêu chọc.

Ánh mắt Hứa Châu Thiên lia qua, Nguyên Bào lập tức ngậm miệng. Nhạc vang lên, cậu không đùa nữa, nghiêm túc cất giọng.

Nhưng sau đó không biết ai lại chọn một bài song ca tình cảm, tuy không phải “Chỉ đối với em có cảm giác”, mà là “Mùa hè bị gió thổi qua”.

Nhạc vừa nổi lên, một nam sinh vội đưa micro cho Hứa Châu Thiên, còn chiếc micro kia truyền tay qua mấy người, cuối cùng đặt vào tay Giản Sanh.

Cô ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn màn hình lớn.

Giản Sanh ngồi cạnh Lam Lôi Lôi, Hứa Châu Thiên ngồi chéo đối diện.

Cô nhìn màn hình, còn cậu thì nhìn cô.

Nhạc dạo kết thúc, giọng trầm khàn của Hứa Châu Thiên vang lên qua micro, mang theo sức hút:

“Còn nhớ hôm qua mùa hè ấy
 Khoảnh khắc gió khẽ thổi qua
 Như thể cuốn đi tất cả
 Chỉ còn nỗi cô đơn lắng lại...”

“Đến lượt cậu rồi, Sanh Sanh.” Lam Lôi Lôi nhắc.

Giản Sanh lúc này không thể chần chừ nữa, cô không nhớ rõ lời, chỉ nhìn màn hình rồi hát theo:

“Giờ gió vẫn thổi bay
 Mưa thu theo sau
 Nhiệt trong tim chẳng hề nguôi
 Như thể nhắm mắt lại
 Khuôn mặt quen thuộc lại hiện ra trước mắt...”

Không ai ngờ giọng hát của Giản Sanh lại hay đến vậy, trong trẻo, mềm mại, nghe rất dễ chịu.

Có lẽ vì chưa quen bài nên đôi chỗ cô hát hơi vấp, nhưng chất giọng đã che lấp hết khuyết điểm.

Đến đoạn hát đôi, giọng trầm khàn của Hứa Châu Thiên hòa vào, mang theo sức hút mạnh mẽ:

“Nỗi nhớ màu xanh,
 bỗng hóa thành mùa hè rực nắng,
 hơi ấm trong không khí chẳng còn xa xôi...”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương