Sóng Nhiệt

Chương 126: Tớ đến đón cậu thì không được hả

Trước Sau

break

  Sáng hôm sau, Giản Sanh dậy rồi gọi Lý Văn Dương cùng đi ra ngoài.

Dù Lam Lôi Lôi nói không cần mang quà, nhưng đi ăn sinh nhật mà tay không thì cũng kỳ, thế là cả buổi sáng thứ Bảy Giản Sanh dành để chọn quà cho cô bạn này.

Bình thường giờ này Lý Văn Dương còn đang ngủ, nên lúc chọn quà cậu cứ ngáp ngắn ngáp dài.

Chọn xong quà, hai chị em về nhà ăn cơm trưa.

Buổi sáng Lam Lôi Lôi đã gửi địa chỉ KTV và thời gian tụ họp cho Giản Sanh, ba giờ rưỡi chiều bắt đầu.

Giản Sanh ngủ một giấc trưa, dậy làm thêm một đề tổng hợp rồi mới gọi Văn Dương cùng đi.

Trước khi ra khỏi nhà, cô cũng nói với Phó Yên Hồng và Lý Kiệt.

“Đi ăn sinh nhật bạn cùng lớp hả? Được đó, cuối tuần thì nên thư giãn một chút.”

Bình thường cuối tuần Giản Sanh ít khi ra ngoài, toàn ở nhà học hoặc đọc sách, hiếm khi thấy cô có hoạt động xã giao, nên Lý Kiệt cười rất vui.

Phó Yên Hồng cũng nói: “Đi đi, chơi cho thoải mái, nhưng đừng về muộn quá là được.”

Bà lại liếc sang Lý Văn Dương đang cùng Giản Sanh thay giày ở cửa: “Nhưng mà chuyện gì đến lượt con chứ? Con với chị con đâu có học cùng lớp, bạn của chị thì con quen biết gì?”

Đứng cạnh Giản Sanh, vóc dáng Lý Văn Dương rõ ràng to gấp đôi, trông càng vạm vỡ.

“Con sao lại không quen biết, bạn chị nhiều người con quen mà. Chuyện bình thường thôi, top mười trong khối gần như đều ở lớp chị, top mười ai chẳng là nhân vật nổi tiếng trong trường. Dù người hôm nay sinh nhật học hành bình thường thôi, nhưng con thật sự quen, không tin thì hỏi chị con thì biết.” Văn Dương nói.

Giản Sanh gật đầu: “Đúng ạ, Dương Dương quen thật đó mợ, mợ để em ấy đi cùng đi ạ.”

Lý Kiệt cười: “Mợ con chỉ nói vậy thôi, đừng để ý. Dương Dương đi cùng thì ba không có ý kiến, có em đi theo, về muộn chút ba cũng yên tâm.”

Phó Yên Hồng khẽ đẩy Lý Kiệt một cái, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

“Cảm ơn ba, ba đúng là vĩ đại hơn mẹ nhiều!” Lý Văn Dương ngọt giọng.

“Con mà không về thì xem ba có còn vĩ đại không!” Phó Yên Hồng quát trước khi cậu kịp chạy ra cửa.

“Vĩ đại vĩ đại, cả hai đều vĩ đại!” Văn Dương vội vàng đổi giọng, khép cửa lại, lập tức dập tắt cơn giận của Phó Yên Hồng.

Đã quen với cảnh mợ và Lý Văn Dương cãi nhau ầm ĩ, Giản Sanh bấm thang máy xong thì đứng trước cửa chờ.

Cô quay đầu liếc nhìn Lý Văn Dương.

Đúng lúc này điện thoại rung lên, cô lấy ra từ chiếc túi nhỏ đeo bên hông.

Là tin nhắn QQ của Hứa Châu Thiên.

[Ra ngoài chưa?]

Giản Sanh trả lời: [Rồi.]

[Tớ đang ở cổng khu nhà cậu.]

[Lát nữa gặp.]

Giản Sanh gõ chữ: [Sao cậu lại ở cổng khu nhà tớ vậy?]

Lúc này cửa thang máy mở ra, thấy chị mải nhắn tin, Văn Dương nhanh chân chạy tới bấm giữ nút ở cạnh cửa: “Chị, vào thang máy đi chứ!”

Giản Sanh vội vàng bước vào theo.

Khi cửa thang máy khép lại, cô nhận được câu trả lời.

X: [Cậu nói xem...]

[Tớ đến đón cậu thì không được hả?]

...

Hứa Châu Thiên cao ráo, hôm nay không mặc đồng phục, chỉ một chiếc áo thun đen và quần thể thao đen, tay cắm túi quần, lười nhác đứng trước cổng khu chung cư Cẩm Uyển.

Tuổi còn trẻ nhưng ngoại hình quá nổi bật, dáng vẻ vừa lạnh vừa kiêu, lại mang chút lười biếng, chỉ im lặng đứng đó thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn của nhiều người.

Nắng hè chói chang, trời nóng hầm hập.

Cậu tìm một chỗ râm mát đứng chờ, kiên nhẫn một lúc, cuối cùng cũng thấy người từ trong khu đi ra.

Cuối tuần, cô cũng không mặc đồng phục nữa.

Một chiếc váy liền màu be nhạt sạch sẽ, dài đến đầu gối, đôi chân trắng nõn lộ ra dưới ánh nắng, trên vai đeo chiếc túi chéo màu đỏ sẫm.

Tóc buộc đuôi ngựa hơi lỏng, bên tai trái còn vài sợi tóc đen mềm rủ xuống.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo.

Nắng vàng rực rỡ, không khí trong lành.

Cô như một bức tranh sống động.

Hứa Châu Thiên khẽ nghiến răng, lòng ngứa ngáy. Nhưng bên cạnh Giản Sanh còn có Lý Văn Dương.

Thấy cậu, Văn Dương huých Giản Sanh một cái: “Ê, chị nhìn kìa, ai mà chu đáo đến tận đây đón chị thế.”

Giản Sanh không để ý lời trêu chọc, má hơi nóng lên, chậm rãi bước đến trước mặt Hứa Châu Thiên.

Cậu nhìn cô không rời, mở miệng: “Buổi chiều tốt lành.”

“Tốt, quá tốt luôn.” Người đáp lại không phải Giản Sanh mà là Lý Văn Dương, giọng đầy ẩn ý.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương